Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1343327
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3327 lượt.
yêu mến Tinh phi, Hoàng thượng nếu không bỏ được thì hãy an bài nàng tại một nơi cách Dụ Nhân cung không xa. Như vậy, Hoàng thượng đầu tiên có thể bình ổn những phàn nàn trong triều, sau đó vẫn có thể sủng ái Tinh phi.”
Hoàng Đế Cũng Không Lạ
Ý thức được phía sau có khí tức khác thường, hắc y nhân nhanh chóng quay đầu lại, nhưng bóng đêm dày đặc làm hắn không nhìn rõ cảnh vật quanh mình, chỉ đại khái biết người trước mắt là một nữ nhân!
“Xin hỏi, ngươi vừa rồi nói cái gì?” thanh âm Hàn Lăng có vẻ chần chừ, không dám chắc, còn có một ít khiếp ý vì người này một thân hắc y, vóc người cao lớn, mang đến cho nàng một cảm giác áp bách khó hiểu.
“Hả? Cái gì nói cái gì?” Thứ duy nhất hắn có thể thấy là đôi mắt sáng của đối phương.
“Chính là câu ngươi nói khi vừa chạm đất, cái gì shit!”
“Chuyện gì thế?” Đôi mắt to mỹ lệ một mảnh mờ mịt, phảng phất vừa bị đánh thức.
“Xin lỗi nương nương, vừa rồi có người nhìn thấy thích khách chạy tới hướng cung này, vì an toàn của nương nương, ty chức cả gan, không thể làm gì khác hơn là đánh thức nương nương!” một ngự lâm quân cung kính bẩm báo.
“Thích khách?” Hàn lăng lập tức giả vờ sợ hãi, “Vậy đã bắt được chưa?”
“Còn chưa!” Ngự lâm quân vừa nói, hai mắt thỉnh thoảng lại nhìn vào bên trong phòng.
“Bổn cung luôn luôn đóng cửa khi ngủ, đêm nay trời lại nổi gió nên cả cửa sổ cũng không mở. Thích khách kia chắc là không có ở đây.” Hàn Lăng nhìn về phía một tên thái giám, nghiêm giọng phân phó, “Khâu công công, dẫn bọn họ tới chính điện, phòng thuốc, phòng ăn, hoa viên… tỉ mỉ lục soát, quyết không thể để thích khách kia trốn thoát!”
“Dạ, nương nương!” Khâu công công ứng một câu.
“Vậy ty chức đi trước!” Ngự lâm quân chắp tay, hướng Hàn lăng gật đầu, đi theo Khâu công công đi ra đại điện.
Sau khi bọn họ đi khỏi một lúc Hàn Lăng mới đóng cửa phòng, trở lại trước giường, “Đi ra đi!”
Hàn Lăng vừa dứt lời, một người bịt mắt đi từ sau tấm màn ra, nhờ ánh sáng nến, hắn nhìn rõ dung nhan mỹ lệ thoát tục của Hàn Lăng, con ngươi đen hiện lên một tia kinh ngạc, còn có cả kinh hãi.
“Ngươi là người phương nào?” Hàn Lăng dõi theo hắn nhìn không chớp mắt.
“Ta sao?” Nhìn giai nhân xinh đẹp trước mắt, hắn tự nhiên muốn đùa bỡn nàng, “Từ Trung Quốc!”
“Trung Quốc?”
“Đúng! Một nơi xa xôi ở Đông Phương, Trung Quốc!” Trong đôi mắt đen lóe lên một tia hứng thú.
Hàn lăng kích động dị thường, không khỏi run giọng vấn: “China?”
“Ngươi…” Lần này, đến phiên hắc y nhân mở to hai mắt, sẽ không trùng hợp như thế chứ? Oh God!
“Ta không thích nói chuyện với một tấm vải!” Sau khi khẳng định hắn cũng đến từ hiện đại, Hàn Lăng khôi phục tính cách thẳng thắn.
Không chút do dự, những ngón tay thon dài màu đồng cổ vòng qua tai, nhẹ nhàng tháo tấm khăn xuống, một khuôn mặt nam tính, tuấn tú hiện ra trước mặt Hàn Lăng.
Oa, thật là đẹp trai!
Thiên đình ôm trọn, mày kiếm anh tuấn, quýnh mắt hữu thần, đường nét khuôn mặt cứng rắn, cái mũi đúng kiểu nàng thích nhất – mũi ưng, cao mà thẳng, phối hợp tuyệt hảo với nước da màu cổ đồng. Tuyệt đối có tư cách phân tranh cao thấp với Vi Phong!
“Mỹ nữ, sao rồi, mê hoặc?” Trước đây, nhìn thấy nữ nhân mãnh liệt chìn chăm chú bản thân khán, hắn liền cảm thấy phi thường yếm ác, khả hiện tại, hắn dĩ nhiên có cảm giác về sự ưu việt, có thể nói là thích thú.
Hàn Lăng hoàn hồn, nói: “Ta, Lãnh Tinh, ngươi?”
“Ta, Liễu Đình Phái!” Hắn vốn không dễ dàng làm cho người ta biết danh tính thật của mình, lần này lại không hề giấu diếm.
“Ngươi xuyên qua từ bao giờ?”
“Tám năm trước!” Năm đó, hắn vừa tròn mười tám tuổi, học lái xe xong lại được tặng ngay một chiếc BMW trị giá hơn trăm vạn vào ngày sinh nhật liền phóng lên núi hóng gió, lúc đến một khúc cua hắn không khống chế được tay lái, liền cả người cả xe rơi xuống vực, một dòng nước xoáy nơi đáy vực cuốn hắn và chiếc xe vào đường hầm thời không.
“Ngươi thì sao?” Hắn hỏi Hàn Lăng.
“Khoảng bốn năm!” Hàn Lăng đột nhiên nhớ ra việc vừa rồi, vì vậy hỏi: “Khuya khoắt thế này ngươi đến hoàng cung làm gì?”
Liễu Đình Phái ngẩn người, tiện đà nói: “Có thể không trả lời không?”
Hàn Lăng ngẩn ra, gật đầu, “Tùy ngươi! Bất quá, mặc kệ ngươi làm cái gì, xin đừng thương tổn người vô tội, đừng làm ra bất cứ việc gì gián tiếp thương tổn dân chúng.”
“Hảo, ta đáp ứng ngươi!” Liễu đình phái lại là không chút do dự. Đối mặt với người 【 đồng hương 】trước mắt này , hắn tựa hồ phá rất nhiều lệ thường.
Nhớ ra chuyện nghe thấy lúc trốn trong chăn, hắn cũng tò mò hỏi: “Ngươi thì sao, sao lại làm lão bà của hoàng đế?”
“Có thể cự tuyệt trả lời sao?” Hàn lăng học hắn.
“Ách, có thể!”
Tiếp theo, hai người bèn nhìn nhau cười.
Liễu Đình Phái nhìn thoáng bốn phía xung quanh, nói: “Xem ra, tình cảnh của ngươi cũng không tốt, thất sủng? Bằng vào trí tuệ của thế kỷ hai mươi mốt mà sao lại không đấu lại những nữ nhân cổ đại ngu xuẩn này?”
Hàn lăng chỉ cười không nói.
“Nếu không thì hãy đi theo ta,