Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342817
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2817 lượt.
hấy nhiệt độ toàn thân nhanh chóng tăng lên, nàng vội vàng mở mắt.
Nhìn thấy tuấn nhan tà mị của Vi Phong, nàng không khỏi nhẹ giọng tả oán, “Hỗn đản, sao lại chạy vào giấc mơ của ta?”
Nghe thấy từ “lại”, Vi Phong nhếch môi lên, khóe miệng lộ ra nụ cười phi thường mê hoặc nhân tâm.
“Bại hoại, sao lại mê người như vậy chứ!” Nhìn hắn, Hàn Lăng lại nỉ non một câu, “Ta đã quyết tâm quên ngươi rồi, cho nên hãy mau chóng cút ra khỏi giấc mơ của ta.”
“Ngươi trong hiện thực không muốn thấy trẫm, vậy thì để trẫm gặp ngươi trong mộng đi, chẳng lẽ ngươi không thích trẫm trong mộng sao?” Tiếng nói trầm thấp, tràn ngập dụ dỗ cùng mị hoặc.
“Ngươi trong mộng đích xác là khả ái hơn hiện thực nhiều.” Hàn Lăng vẫn một bộ dáng ngây thơ, ánh mắt mê mang nhìn thẳng vào Vi Phong.
Bộ dáng ngây thơ của nàng, lời nói làm say lòng người của nàng… làm cho Vi Phong nhiệt huyết dâng trào…
“A!” Hàn Lăng không tự chủ kêu to một tiếng, cảm giác này sao mà chân thật, không giống như là mộng.
Đầu óc hỗn độn lập tức thanh tĩnh, ánh mắt mê mang trở nên tỉnh táo, lúc nàng nhìn rõ tất cả trước mắt, lập tức kêu to lên, “Cút ngay!”
Vi Phong tạm thời dừng lại, hống trứ nàng, “Ngoan, đừng như vậy, để trẫm ái ngươi thật tốt.”
“Ta không cần!” Hàn Lăng nói. Tên hoàng đế này, dĩ nhiên nhân lúc nửa đêm nàng ngủ chạy tới tẩm phòng xâm phạm nàng. Ghê tởm!
Vi Phong cuồng vọng cười một tiếng, khuôn mặt tuấn mỹ lộ vẻ tự tin. Thanh nộn như nàng, làm sao có thể là đối thủ của bản thân.
Trong khoảnh khắc, thiên băng địa liệt, đất rung núi chuyển. Tất cả mọi thứ xung quanh phảng phất đô đình chỉ, chỉ có tiếng rên rỉ cùng tiếng thở dốc của hai người bọn họ…
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Tinh Tinh, trẫm rất nhớ ngươi, không có ngươi bên người, buổi tối trẫm không thể ngủ được!”
“Hừ, ban đầu là ai vô tình đem ta trục xuất Dụ Nhân cung, ném vào cái… nơi bỏ đi này?”
“Trẫm vốn chỉ muốn làm giải tỏa nhuệ khí của ngươi, không nghĩ tới ngươi lại bướng như vậy, không chịu thỏa hiệp lấy một chút, trẫm kim khẩu nhất khai, nếu thu hồi lại sẽ mất hết mặt mũi.”
“Mặt mũi quan trọng hay là ta quan trọng?”
“Đương nhiên là ngươi! Ngoan, đừng giày vò trẫm , theo trẫm trở về được không? Nơi này, không phải chỗ cho người ở.”
“Ngươi muốn ta đi thì ta đi, muốn ta trở về ta cũng trở về, không phải là ta rất không có chủ kiến sao? Ta mặc kệ, trừ phi ngươi dùng ô tô chở ta về!”
“Ô tô? Đó là cái gì?”
“Không biết coi như thất bại!”
“Ngươi! Xem ra, trẫm chỉ có như vậy mới có thể lệnh ngươi nghe lời !”
“A! ! Hỗn đản! !”
…
Người nằm trên giường hai mắt khép hờ, vẻ mặt thỏa mãn, vừa nhìn cũng biết là đang nằm mơ, hơn nữa, giấc mơ này không hề tầm thường.
Rốt cục, đôi mắt đẹp chậm rãi mở ra, duỗi người, phát hiện cánh tay mát mẻ khác thường, nàng mới giật mình tỉnh, bản thân… sao lại cởi bỏ y phục?
“Ngươi tỉnh?” Một tiếng nói từ tính đột nhiên vang lên.
Ánh mắt nhìn sang phải, nhìn thấy gương mặt quen thuộc, nàng lại hét chói tai, “Ngươi… ngươi sao lại xuất hiện ở đây?”
Liễu Đình Phái xuất ra một nụ cười mà hắn tự cho là… mê người nhất, “Hôm đó còn chưa nói lời từ biệt đã bỏ đi, ta vẫn cảm thấy băn khoăn.”
Nhìn thấy những dấu hôn trên cổ tay nàng, hắn chế nhạo nói: “Xem ra, lão công hoàng đế đó vẫn chưa hoàn toàn quên ngươi a.”
“Ngươi…” khuôn mặt Hàn Lăng ửng hồng, trong đầu lập tức hiện lên tình cảnh tối hôm qua.
“Ta đã nói, ngươi thiên sinh lệ chất, chỉ cần ngươi hạ chút thanh kính, nhất định sẽ thắng những cổ nhân này.”
Hàn Lăng lại lườm hắn.
“Hoàng thượng, nương nương có lẽ còn chưa tỉnh ngủ.” Hốt nhiên, bên ngoài truyền đến thanh âm của cung nữ.
Thiên, Vi Phong sao lại tới đây? Nhìn Liễu Đình Phái trước giường, Hàn Lăng một hồi kinh hoàng.
Liễu Đình Phái cũng biến sắc, chuẩn bị nhảy lên giường.
“Uy, lần này không được!” Hàn Lăng vội vàng ngăn hắn lại. Bản thân dưới chân chính là không một mảnh vải, để hắn vào chẳng phải là để hắn chiếm tiện nghi sao!
Liễu Đình Phái kịp thời thu chân lại, nhanh chóng nhìn xung quanh, cuối cùng chạy đến trước tủ quần áo, mở cửa ra, lách người vào.
Cùng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra, Vi Phong một thân long phục tôn quý, thần thái sáng láng đi đến.
Phong – Lăng Ngả Bài
Hàn Lăng cả kinh, nhìn Vân phi cả người đỏ máu, thoáng chốc ngây người.
Vi Phong cũng chú ý tới, đôi mắt đen nhánh của hắn hiện lên một tia bi thương, lập tức buông Hàn Lăng ra, chạy đến bên người Vân phi.
“Hoàng thượng!” Khuôn mặt tái nhợt của Vân phi tái nhợt dị thường, rưng rưng nhìn Vi Phong, “Hài tử… hài tử…”
Vi Phong đặt tay lên bụng nàng, an ủi, “Vân phi, ngươi phải tỉnh táo, không có việc gì, không có việc gì!”
“Đúng vậy, ai cũng không thể ngờ là lại xảy ra chuyện như vậy. Coi như là ý trời, người đừng kích động.” Hà tần cũng khuyên bảo.
Sau đó, các tần phi khác cũng nhao nhao an ủi, có vài người là xuất phát từ chân tâm, nhưng cũng có vài kẻ là do thấy hoàng đế ở