Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2862 lượt.
n thấy bóng lưng màu tím đang đứng trong sân, hắn vui mừng chạy tới, “Thúc thúc!”
Nghe thấy tiếng nói quen thuộc, Vi Phong đang trầm tư ngay lập tức quay đầu lại, thấy nhân nhi nhỏ bé đang chạy tới, hắn mừng rỡ, dang tay ôm lấy.
“Thúc thúc, không ngờ lại gặp ngươi ở đây!” Vi Lạc hưng phấn nhìn Vi Phong, hai khuôn mặt, một lớn một nhỏ chỉ cách nhau một khoảng cách nhỏ.
“Đúng vậy! Lạc Lạc thì sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?”
“Mẹ của ta là nữ quan. Ta, phụ thân và mụ mụ, ba người nhà chúng ta đều ở trong hoàng cung. Thúc thúc thì sao? Ngài không phải là người ngoại quốc sao? Sao cũng ở đây?”
“Thúc thúc nhận lời mời của nữ vương bệ hạ, tới đây tham gia hội triển lãm sản phẩm tơ tằm.”
“Vậy sao? Vậy bao giờ thúc thúc phải trở về?”
“Cái này…” Vi Phong nói, tuấn dung trở nên u tối, con ngươi đen cũng trở thành thâm trầm.
Mấy ngày gần đây, sứ giả các quốc gia đều đặt hàng tơ tằm và lụa là, chỉ có mình hắn là đem toàn bộ tâm trí và thời gian vào việc tìm kiếm Hàn Lăng.
Đã bốn ngày rồi, không hề có chút tin tức nào. Nhiều lần hắn muốn trực tiếp đi hỏi nữ vương nhưng lại sợ làm cho nữ vương hoài nghi nên chỉ có thể dựa vào bọn Dạ điều tra trong ngoài thành.
“Thúc thúc, ngài không vui sao?” bàn tay nhỏ bé của Vi Lạc sờ lên mặt Vi Phong, đôi mắt lộ ra vẻ quan tâm.
Vi Phong nhìn hắn, không kìm lòng được đưa ra một thỉnh cầu, “Lạc Lạc, có thể gọi thúc thúc một tiếng cha không?”
“Ân? Vì sao?” Vi lạc nghi hoặc hỏi.
Tại sao? Vi Phong khổ sáp cười một tiếng, chính hắn cũng không rõ tại sao hắn lại đưa ra thỉnh cầu hoang đường này.
“Thúc thúc chắc đã kết hôn rồi chứ? Thúc thúc không có con sao?” Vi Lạc lại hỏi.
Vi Phong gật đầu, “Có. Nhưng mà cục cưng của thúc thúc không có khả ái như Lạc Lạc, lại càng không nhu thuận nghe lời như Lạc Lạc.”
“Mẹ của ta nói mặc dù ta đôi lúc không ngoan nhưng vô luận thế nào, người nàng gần gũi nhất vẫn là ta, bởi vì ta chính là tâm can bảo bối của nàng. Cho nên thúc thúc, ngài cũng phải yêu thương cục cưng của ngài, bởi vì hắn cũng là tâm can bảo bối của ngài!” Vi Lạc nói, thần thái dị thường nghiêm túc.
Tâm can bảo bối? Được sao? Vi Phong âm thầm hừ lạnh. Đối với đứa con ngoài ý muốn kia, hắn chẳng hề có cảm giác gì, làm sao là tâm can bảo bối được!
“Thánh Tông hoàng đế cũng thật là đặc biệt nha, đến dị quốc cũng mang theo nhi tử.” Hốt nhiên, một tiếng nói tràn ngập đùa cợt cùng châm biếm vọng tới.
Vi Phong thấy kẻ đang đi tới thì mày nhíu lại.
“Sao, nhìn thấy bổn hoàng cũng không lên tiếng, dù sao Hùng Thăng quốc của ta và Dụ Trác hoàng triều ngươi cũng từng có tình hữu nghị mà.” Phiền Thần Bác đã tới trước mặt Vi Phong.
“Có chuyện gì sao?” Vi Phong lạnh lùng hỏi.
“Tàm ti triển hội diễn ra đã vài ngày rồi, nghe nói Thánh Tông hoàng đế còn chưa bắt đầu mua, chẳng lẽ Thánh Tông hoàng đế không nhìn trúng sản phẩm nào của Xinh Tươi quốc?”
“Chuyện của Dụ Trác hoàng triều ta không cần Hùng Thăng quốc quân lo lắng, ngươi… hãy tự lo chuyện của mình đi.”
“Đã lâu như vậy còn không quyết định, chẳng lẽ Thánh Tông hoàng đế không sợ nữ vương điện hạ tức giận sao? Ách, quên nói cho ngươi, bổn hoàng hôm qua đã đặt một lần một ngàn súc tơ tằm cùng năm trăm súc gấm vóc, nữ vương rất cao hứng, nói cười không ngớt.”
Thấy Vi Phong không lên tiếng, Phiền Thần Bác tiến lại gần hơn, hạ giọng nói: “Hãy chờ xem, không lâu nữa đâu, Dụ Trác hoàng triều sẽ trở thành nước phụ thuộc của Hùng Thăng quốc.”
Nghe thấy lời khiêu chiến trực tiếp như thế, Vi Phong rốt cục cũng nổi giận, “Có trẫm ở đây, ngươi đừng có mơ tưởng!”
“Vậy sao? Bổn hoàng sẽ mở to mắt ra nhìn, nhìn xem cuối cùng ai là người thắng!”
“Thúc thúc, có con muỗi!” Đột nhiên, Vi Lạc đang ở trong lòng Vi Phong hét to một tiếng, bàn tay nhỏ bé phẩy trước miệng Phiền Thần Bác.
Phiền Thần Bác sửng sốt thoáng cái, lập tức ngửa mặt lên trời cười to, “Ha ha! Ha ha ha! Thánh Tông hoàng đế, ngu nhi tử của ngươi không ngờ lại tốt như vậy, xem ra, hắn tựa hồ cũng muốn bổn hoàng thống nhất thiên hạ! Ha ha!”
“Ha ha! Ha ha ha!” Vi Lạc bắt chước Phiền Thần Bác, cũng ngẩng đầu lên trời cười ha ha.
“Thánh Tông hoàng đế thông minh cơ trí, dĩ nhiên lại sinh ra một kẻ ngu, xem ra, thiên hạ này sớm muộn cũng sẽ là của bổn hoàng!” Phiến Thần Bác tiếp tục cười nhạo một hồi, sau đó đắc ý rời đi.
Vi Phong nén giận, trơ mắt nhìn theo, đến tận khi bóng dáng ghê tởm đó biến mất ngoài cửa lớn, hắn mới thu hồi tầm mắt, hồ nghi nhìn Vi Lạc: “Lạc Lạc, ngươi làm gì vậy?”
“Thúc thúc, người biết vừa rồi ta thả gì vào trong miệng người xấu đó không?” Vi Lạc vẫn còn cười khanh khách.
“Gì vậy?”
“Thuốc xổ!”
“Ân, kỳ thật vừa rồi ta nói có con muỗi chỉ là để đánh lạc hướng sự chú ý của người xấu đó, thừa dịp hắn không đề phòng, liền thuận tay ném viên thuốc vào miệng hắn.”
“Chẳng lẽ hắn không phát giác sao?” Vi Phong không khỏi kinh hô.
“Viên thuốc đó gặp nước miếng là lập tức tan ra, hắn tuyệt đối không thể biết được!”
Vi phong nghe xong, đầu tiên là khiếp sợ, sau đó thì thoải mái cười