Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2948 lượt.
húc thúc…”
“Hoàng thượng dường như không qua được!”
…
Vi Phong cố hết sức mở to mắt, yên lặng nhìn chăm chú Hàn Lăng, ánh mắt lộ vẻ hối hận, áy náy cùng đau lòng.
Tuy nhiên, cũng thật kỳ quái, hắn tựa hồ không muốn nói gì, ngay cả câu xin lỗi cũng không. Một hồi lâu, hắn chậm rãi nhắm hai mắt lại.
o(∩_∩)oo(∩_∩)o một đêm ân sủng o(∩_∩)oo(∩_∩)o
Được Chính Nghiêm đại sư và Lý Ánh Cúc ra lệnh, Dạ cẩn thận đưa Vi Phong trở lại tẩm cung của Hàn Lăng, bởi vì đây là nơi gần hoa viên nhất, đồng thời đó cũng là do Lý Ánh Cúc cố ý an bài.
Cả tẩm phòng im ắng, không khí ngưng trọng lạ thường. Vi Phong đang nằm hấp hối trên chiếc giường lớn màu xanh da trời, trước giường có Tô thái y, Chính Nghiêm đại sư, Lý Ánh Cúc, và cả Hàn Lăng vẫn đang mặc áo cưới trắng muốt.
Còn bọn Cẩm Hoành, để tránh gây trở ngại thái y chẩn trị cho Vi Phong, chỉ dám đứng lấp ló ngoài cửa, nín thở lo âu nhìn vào phía giường.
Dao đã rút ra, máu cũng được cầm, Tô thái y lúc này mới đứng lên.
“Tô thái y, tình hình thế nào rồi?” Lý Ánh Cúc lập tức hỏi.
“Dao đâm rất sâu, nhưng rất may không tổn thương đến tâm tỳ, nếu không ngay đến cả thần tiên cũng khó cứu!” Tô thái y thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy bao lâu thì hắn tỉnh lại?” Lý Ánh Cúc tiếp tục hỏi, đồng thời đảo mắt nhìn thoáng Hàn Lăng, bộ dạng si ngốc, mặt từ đầu đến giờ cũng không có một chút thay đổi.
“Không thương tổn đến tâm tỳ, nên vết thương không khó chữa lắm, vi thần sẽ kê một ít thuốc, vị công tử này sẽ nhanh chóng tỉnh lại thôi.” Tô thái y đến giờ còn chưa biết thân phận thực sự của Vi Phong, “Bệ hạ nếu như không còn sai bảo gì, vi thần xin cáo lui đi kê thuốc cho hắn”.
Sau khi Tô thái y đi khỏi, Lý Ánh Cúc cũng cho tất cả lui, cả tẩm phòng chỉ còn lại Vi Phong đang hôn mê, Chính Nghiêm đại sư và Hàn Lăng.
“Nương nương rất hận hắn phải không?” Chính Nghiêm đại sư nhẹ nhàng hỏi Hàn Lăng, hai mắt cũng nhìn về phía Vi Phong, “Kỳ thật, kiếp trước hắn không phải là không yêu ngươi, chỉ là không phát hiện ra, dù sao sau cùng hắn cũng vì ngươi mà đã sám hối, không phải sao?”
Hàn Lăng không đáp lại, mắt vẫn nhìn Vi Phong chăm chú, đầu óc trống rỗng.
“Kiếp trước do ngươi bị tổn thương quá nặng nề, làm cho ngươi không dám đầu thai, linh hồn vẫn phiêu đãng, sau lại chọn đầu thai vào xã hội văn minh. Nhưng số mệnh vẫn là số mệnh, bất luận ngươi có trốn tránh thế nào thì cuối cùng vẫn phải đối mặt.”
“Ý tứ của Đại sư là… ta từ thế kỷ 21 tới đây, cũng là do bởi số mệnh đã an bài? Vô luận kiếp trước hay kiếp này, ta với hắn cũng phải đối mặt nhau?” Hàn Lăng cuối cùng cũng nói.
“Không sai!”
“Ta đây cần phải thay đổi vận mệnh!” Trong thâm tâm Hàn Lăng không khỏi dâng lên một tia phản nghịch, chống lại ý trời, vận mệnh của nàng là nằm trong tay nàng, không có lý gì mà không thể thay đổi!
“Bần tăng biết trong lòng nương nương có hận, nhưng mà…”
“Đừng gọi ta là nương nương!” Hàn Lăng không hề kìm chế, lớn tiếng quát, “Đại sư có thể gọi ta là nữ vương bệ hạ, hoặc là gọi tên, còn cái danh hiệu kia đừng có nhắc lại!”
Chính Nghiêm đại sư không bởi vậy mà chịu nhún , ngược lại nghiêm túc nói: “Số mệnh đã định, dù cho nương… ngài muốn như thế nào, nhưng chuyện thực không thể thay đổi!”
“Vậy sao?” Hàn Lăng đột nhiên cười lạnh, rồi trơ mắt oán hận nhìn hắn, “Nếu không phải do ngươi, thì giờ ta và Liễu Đình Phái cũng đã thành hôn, chính thức trở thành Liễu thái thái!”
Chính Nghiêm đại sư ngẩn người.
“Vi Phong tự sát là do ngươi chỉ đúng không? Vì ngăn cản ta kết hôn cùng Đình Phái mà ngươi cố ý khơi dậy kiếp trước của ta! Nhưng ngươi lại tính sai một nước. Hàn Lăng ta hiện tại là người độc lập, kiên cường, không phải là Triệu Lăng Nhi ngu xuẩn, mù quáng, vì người không nên yêu mà nguyện hy sinh tất cả, cho nên đoạn ký ức đó không những ta không làm cho ta yêu Vi Phong, mà ngược lại càng làm cho ta chán ghét hắn! Hận hắn!”
Hàn Lăng bỗng nhiên tức giận sôi người, nàng không biết tại sao bản thân lại căm tức như vậy, nàng chỉ biết nàng giống như một con rối, bị người khác khống chế, vô luận là kiếp trước hay kiếp này!
“Nương nương…”
“Cút ngay! Ngươi vì sao phải giúp hắn? Giúp hắn diễn kịch? Tại sao? Hắn đã cho ngươi những gì? Ngươi muốn giúp hắn đến đâu? Giúp hắn phá vỡ hạnh phúc của ta sao?” Nghĩ đến việc bản thân đã phụ lòng Đình Phái, nghĩ đến ánh mắt đầy phiền muộn bi ai vừa rồi của Đình Phái, Hàn Lăng tức giận run lên.
“Không sai, tính mạng Hoàng thượng vẫn an toàn. Nhưng hắn đã chảy rất nhiều máu, đây là sự thật. Vì ngươi, hắn thậm chí quên cả sinh mạng, nếu như không phải trước đó bần tăng chuẩn bị, dù đao không đâm vào chỗ hiểm thì cũng sẽ chảy máu quá nhiều mà chết! Hoàng thượng đối nương nương thế nào, nương nương trong lòng rõ nhất! Còn có, Hoàng thượng cũng không cho bần tăng cái gì, tất cả những gì bần tăng làm chẳng qua là thuận theo thiên ý!”
“Ngươi và hắn có quan hệ gì phải không? Kiếp trước, ngươi là ai? Kiếp này, thân phận của ngươi là gì?”
Lần này, Chính Nghiêm đại sư không nói thêm gì nữa, mà quay trở lại giườn