Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2952 lượt.

gươi từng nói, Lý Ánh Hà vô cùng yêu thương Vân Phi, bởi vậy ta muốn lợi dụng Vân phi bắt Lý Ánh Hà phải tự động đầu hàng và giao lại ngôi hoàng đế cho Vi Phong” Liễu Đình Phái theo sát phía sau nàng, đi tới bên ghế dựa ngồi xuống.
“Không sai, thực tế mà nói, chúng ta không thể địch lại Trương Văn Trùng, nên phải dùng mưu!” Hàn Lăng cũng trở lại phía sau án thư, ngồi lên ngai vàng ngồi xuống, không ngờ Liễu Đình Phái lại có cùng ý nghĩ với nàng, “Tình trạng Dụ Trác hoàng triều giờ thế nào?”
“Tiểu hoàng đế căn bản chỉ là con rối, là đồ vật nằm trong tay Trương Văn Trùng. Ý đồ dùng tiểu hoàng đế để trực tiếp xưng vương của hắn ngày càng rõ, có một số đại thần đã nhìn thấy mưu đồ đó và bắt đầu biểu hiện bất mãn. Người nhà của các phi tần ở hậu cung cũng hy vọng Vi Phong có thể kế vị.”
Hàn Lăng gật đầu, “Những cổ nhân này có quan niệm phong kiến rất sâu đậm, bọn họ đã sớm nhận định Vi gia là người chưởng quản thiên hạ, đối với tên khác họ Trương Văn Trùng, họ dĩ nhiên sẽ không công nhận. Như vậy thật phù hợp với mục đích của chúng ta”.
“Vậy ngươi có phong tỏa tin tức Vi Phong tự sát trong hôn lễ hôm đó không?”
“Ân, ta lo Trương Văn Trùng nhất định sẽ cho người lùng sục hắn, nói không chừng đã tìm được manh mối gì đó ở Xinh Tươi quốc, cho nên ta đã cảnh cáo mọi người không được tiết lộ nửa câu về chuyện ngày hôm đó”. Nhớ đến buổi hôn lễ đó, trong tâm Hàn Lăng dâng lên một cảm giác áy náy, “Đình Phái, hôm đó… xin lỗi!”
Khuôn mặt vốn bình tĩnh của Liễu Đình Phái bỗng chốc ảm đạm, hắn chăm chú nhìn nàng một hồi lâu rồi nói sang chủ đề khác “Được, vậy kế tiếp ngươi dự định làm thế nào? Là ngươi tự mình gửi thư cho Lý Ánh Hà? Hay là để cho Vi Phong…”
Hiểu được hắn đang cố ý tránh né đề tài, nên Hàn Lăng cũng thôi, tạm thời gác lại chuyện này, chú ý tới việc hắn đang nói, “Để hắn làm đi.”
“Ngươi đi nói cho hắn hả?”
“Chẳng lẽ ngươi muốn đi?” Hàn Lăng không đáp, hỏi ngược lại.
Liễu Đình Phái sững người, ánh mắt rung động một hồi.
Hàn Lăng hít một hơi thật sâu, rồi trịnh trọng nói: “Đình Phái, việc hắn bị soán ngôi là do ta, dân chúng Dụ Trác hoàng triều giờ đang bất an, xét cả công và tư thì ta đều phải giúp hắn.”
“Ân!” Liễu Đình Phái lúng túng gật đầu.
“Còn nữa, bất luận là hiện tại hay tương lai, Lạc Lạc là quan trọng nhất với ta, hắn là niềm vui sống của ta, ta muốn sống vui vẻ cùng hắn, còn tình yêu thì ta không hề quan tâm nữa, cũng không muốn đụng chạm! Mà ta và Vi Phong thì càng không có khả năng!”
“Hàn Lăng .. “
“Đình Phái, ngươi tạm thời không muốn đối diện với quan hệ của chúng ta, OK, không thành vấn đề. Tuy nhiên, ta phải nói cho ngươi điều này, mặc kệ thế nào, vị trí ngươi ở trong lòng ta sẽ không thay đổi.”
Vị trí của hắn trong lòng nàng… Vị trí… Kỳ thật, hắn rất muốn hỏi, đó là một vị trí như thế nào, nhưng hắn không dám vì sợ nghe được đáp án…
Hàn Lăng nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ, rồi dẫn bước, “Trời tối rồi, chúng ta đi ra ngoài ăn cơm đi”.
Liễu Đình Phái đứng lên, yên lặng đi theo sau nàng, cùng đi ra ngự thư phòng.
Lúc bọn họ đi tới đại sảnh, thì cũng vừa lúc Vi Lạc từ tẩm phòng đi ra, khi thấy Đình Phái, như một phản xạ, hắn đưa tay dụi mắt còn đang ngái ngủ, sau đó vừa chạy nhào về phía hắn vừa hô to, “Phụ thân, ngài đã trở về, rốt cục ngài đã trở về!”
Liễu Đình Phái cánh tay dài giang ra, nhấc bổng Vi Lạc, xoay tròn mấy vòng.
“Mụ mụ, không phải ta đang nằm mơ đấy chứ? Ta đã tỉnh ngủ hẳn chưa?” Vi Lạc đáng thương thường xuyên nằm mơ thấy Liễu Đình Phái, giờ Liễu Đình Phái chân chính xuất hiện ngày trước mặt hắn, hắn vẫn không tin được.
Hàn Lăng âu yếm cốc nhẹ vào đầu hắn bảo, “Không phải con nằm mơ đâu, phụ thân thật sự đã trở về!”
“Oa, thật tuyệt vời!” Vi Lạc cuối cùng cũng thực sự tin.
“Hai cha con” đã lâu mới được gặp lại, họ cứ mải chơi đùa cười nói với nhau, đến khi cung nô vào bẩm dùng bữa, mà họ vẫn chưa thôi.
Lúc này, Cốc Thu cùng Ti Thải cũng mới trở về, thấy Liễu Đình Phái, hai người nhất tề sửng sốt.
“Các ngươi làm sao vậy? Mau mau rửa tay vào ăn cơm luôn!” Hàn Lăng cười nhắc nhở hai người.
“Dạ! Vâng! Vâng!” Cả hai hoàn hồn, cười gật đầu chào Đình Phái rồi cùng nhau đi về phía phòng tắm.
Phòng ăn trước đây vốn an tĩnh, chiều nay lại có vẻ náo nhiệt khác thường, nơi nơi tràn ngập tiếng vui đùa.
Vi Lạc không ngừng hỏi tới Đình Phái một vài chuyện, Đình Phái yêu thương chiều chuộng hắn, kiên nhẫn giảng giải hết những thắc mắc của hắn.
Hàn Lăng cũng vui vẻ cười nói suốt bữa ăn, trái với Cốc Thu và Ti Thải chỉ thi thoảng mỉm cười, còn lại đều ngồi lẳng lặng ăn cơm.
Sau bữa cơm chiều, Vi Lạc còn đòi ngủ với Đình Phái.
Tất cả mọi việc đều lọt vào mắt Cốc Thu và Ti Thải.
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Hôm sau, sau Hàn Lăng sau khi hạ triều liền đi tới chỗ ở của Tiễn Cẩm Hồng.
“Nương nương bệ hạ!” Hàn Lăng đột nhiên xuất hiện khiến cho chúng nhân rất ngạc nhiên và vô cùng vui mừng.
“Chủ tử của các ngươi đâu?” Hàn Lăng tiếng nói bình tĩnh, dõng dạc.
“Hồi bệ hạ, Hoàng thượng


pacman, rainbows, and roller s