XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342963

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2963 lượt.

o!” Tiếng nói trầm trầm lộ rõ vẻ không vui cùng bất mãn.
Cửa phòng bị đẩy ra, Hắc một mực cung kính đi tới, thấy trên giường đích tình cảnh, cảm nhận được ở đây đang có chuyện gì đó vừa diễn ra, mập mờ hiểu ra, hắn không khỏi thầm mắng bản thân đáng chết, xem ra hắn đã phá hủy chuyện tốt của hoàng thượng!
“Không phải nói có việc bẩm báo sao?” Vi phong vẻ mặt khó chịu.
“Ách.” Hắc vẻ mặt túc chính, nghiêm túc báo cáo: “Hoàng thượng, kế hoạch có lẽ đã thất bại!”
“Có ý gì?” Vi Phong rốt cục cũng tỉnh táo lại.
“Thuộc hạ sau khi giao thư cho Lý Ánh Hà, một mực âm thầm quan sát. Lúc đầu Lý Ánh Hà định đáp ứng yêu cầu của hoàng thượng, nhưng chính là do con chó Trương Văn Trùng kia đã ngăn lại…”
“Sau thì sao ?” Hàn Lăng không khỏi xen lời.
“Sau đó, suốt ba ngày trời thuộc hạ không nhìn thấy Lý Ánh Hà, thuộc hạ cho rằng, nhất định người đã bị tên Trương Văn Trùng nhốt lại. Hơn nữa, Trương Văn Trùng mấy ngày gần đây rất hay mật đàm với một vài quan viên, thuộc hạ không biết phải xử lý thế nào, vì vậy về trước bẩm báo Hoàng thượng.”
“Xem ra thời khắc Trương Văn Trùng xưng đế ngày càng đến gần” Hàn Lăng lo lắng nói.
Vi phong không nói, sắc mặt cũng vô cùng ngưng trọng.
Đúng lúc đó, Vi lạc đi đến, tạm thời đánh vỡ trầm tư.
“Phụ hoàng, mụ mụ, có chuyện gì ạ?” Hắn là đứa trẻ sớm trưởng thành, lập tức cảm thấy có chuyện gì đó.
“Không có việc gì!” Hàn Lăng nắm tay hắn, “Lạc Lạc, chúng ta trở về phủ thôi.”
“Vậy là…” Vi lạc nhìn về phía Vi phong, tựa hồ đang chờ đợi cái gì.
Vi Phong vuốt nhẹ đầu hắn, ôn nhu nói: “Lạc Lạc… con hãy về cùng với mụ mụ trước, phụ hoàng ngày mai lại tới chỗ con nhé!”
Vi Lạc hơi trầm ngâm, rồi nhu thuận gật đầu, “Vâng, phụ hoàng, tái kiến, Hắc thúc thúc, tái kiến!”
O(∩_∩)OO(∩_∩)O một đêm ân sủng O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Đại điện trang nghiêm, các quan viên hai bên nhìn nhau, xì xầm thảo luận.
Hàn Lăng ngồi trên ngai vàng thượng, ánh mắt nhìn xuống phong thư trong tay.
Lão hồ ly Trương Văn Trùng, lại muốn tiên hạ thủ vi cường, phái người đưa chiến thư tới, yêu cầu Xinh Tươi quốc trao Vi Phong cho hắn, nếu không Dụ Trác hoàng triều sẽ lập tức xuất binh tấn công Xinh Tươi quốc.
Hàn Lăng rời mắt khỏi phong thư, nhìn về xuống phía chúng đại thần, “Quả như dự định, hắn đã nghênh chiến, ý các vị khanh gia hạ thế nào?”
“Bệ hạ, ty chức cho rằng, ta nên giao người cho Trương Văn Trùng!” Tức thì một thanh âm bén nhọn vang lên, là Tô Lý Trân.
“Bệ hạ, tên Trương Văn Trùng này thật khinh người quá đáng, quả thực không xem người Xinh Tươi quốc chúng ta ra gì, nhất định ta không thể nghe theo hắn, nếu không hắn sẽ nghĩ rằng chúng ta sợ hắn.” Binh Bộ Thượng Thư lên tiếng.
“Không sai, có thể thấy dã tâm của Trương Văn Trùng, chẳng những hắn muốn mưu quyền soán vị, hắn còn muốn đẩy Thánh Tông quân vào chỗ chết, hành vi của hắn sẽ bị người trong thiên hạ xỉ vả” Nữ quan Hình bộ thượng thư cũng căm giận bất bình. Nàng ta cũng quan hệ rất tốt với Hàn Lăng, đã tham dự hôn lễ của Hàn Lăng cùng Liễu Đình Phái, nên cũng mơ hồ biết mối quan hệ của Hàn Lăng và Vi Phong.
“Mặc hắn như thế nào, đó là việc của quốc gia hắn, chúng ta căn bản không liên quan tới, nên không phải nhúng tay vào việc này!” Tô Lý Trân tiếp tục phản bác.
“Cái gì mà chúng ta không liên quan? Thánh Tông quân xưa nay cùng quốc ta thương thảo, dã tâm của Trương Văn Trùng người ngoài đều biết, một ngày nào đó nếu như hắn lên ngôi vị hoàng đế, nhất định sẽ gây bất lợi với Xinh Tươi quốc chúng ta”. Hình bộ thượng thư lại nói.
“Không sai, vì lợi ích của quốc gia, vi thần cũng cho rằng, không thể để cho ý đồ của Trương Văn Trùng thành hiện thực được, bao nhiêu năm nay chúng ta bình an vô sự, không bị Dụ Trác hoàng triều xâm phạm là bởi vì Thánh Tông quân trạch tâm nhân hậu, nay Trương Văn Trùng vừa nhìn là đã biết không phải người tốt!”
Sau đó, một số đại thần đi theo quyết định của Hàn Lăng, một số người do đại thần Tô Trân cầm đầu đưa ra ý kiến phản diện.
Các đại thần tranh luận một canh giờ, cũng không đưa ra được kết luận, Hàn Lăng không thể làm gì khác hơn là tạm thời cho bãi triều, chuẩn bị về trước thương lượng với Liễu Đình Phái, xem hắn có thượng sách diệu kế gì không.
“Bệ hạ, người đàn bà kia muốn gặp ngài!” Hàn Lăng quay trở lại tẩm cung, Tố Nga đến bẩm báo, không muốn tin nhốt Vân Phi bị quá nhiều người biết, Hàn Lăng đã phái nàng nhiệm vụ đưa cơm cho Vân Phi
Hàn lăng ngạc nhiên, lệnh Tố Nga lui, rồi một mình đi tới ám thất.
“Ta muốn gặp Hoàng thượng!” câu đầu tiên Vân phi nói chính là la hét gặp Vi Phong.
“Hắn không muốn thấy ngươi!” Hàn Lăng lạnh lùng độc địa nói.
“Nói bậy! Đồ yêu nữ đáng chết, chẳng những ở cung đã độc chiếm Hoàng thượng, giờ tới đây cũng chiếm lấy không buông. Còn nữa, nếu mẹ ta biết ngươi nhốt ta, nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu”.
Hàn Lăng không khỏi hừ lạnh, nếu nàng nói rằng Lý Ánh Hà giờ tự thân cũng khó bảo toàn, không biết nàng ta có nhảy dựng lên không.
“Uy, tiện nhân…”
Hàn Lăng vung tay lên, căm tức, sau dừng lại không đ