Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342958
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2958 lượt.
ngươi cũng thừa nhận, ngươi là tỷ tỷ của ta mà lại đứng về phía Hoàng thượng. Nói đi, rốt cuộc thì hắn cho ngươi và Cốc Thu những gì? Hắn cho các ngươi bao nhiêu kim ngân châu báu? Nói cho ta biết, cái gì ta cũng làm được!” Hàn Lăng bắt đầu cù Ti Thải.
“Ha Ha..! Buồn ta, dừng tay, dừng tay!” Ti Thái vừa cười vừa nói, “Ta chịu không nổi đâu, bỏ qua cho ta đi, thôi được rồi, sau này ta không dám nữa, ta sẽ nghe lời ngươi, làm muội muội tốt của ngươi, ta chỉ nghe ngươi thôi! Ha.. ha..aa”
Hàn Lăng thích chí, chọc Ti Thải một hồi lâu mới tha.
Ti Thải cả người run lên vì bị chọc buồn, một lúc sau nhìn Hàn Lăng hỏi: “Chuyện của ta đã nói ra rồi, giờ đến lượt ngươi, sao có chuyện gì mà khiến ngươi mất ngủ vậy?”
Hàn Lăng đột nhiên sững sờ, không nói.
“Có phải là vì Hoàng thượng không? Nghe nói tiểu hoàng tử chiều nay sang chỗ Hoàng thượng ngủ.” Nhận thấy Hàn Lăng cũng đang suy tư, Ti Thải nói tiếp: “Lăng, kỳ thật… tại sao đến lúc này mà ngươi vẫn không tha thứ cho Hoàng thượng? Ngươi cũng thấy đấy, tiểu hoàng tử rất thích Hoàng thượng, sao ngươi không bỏ qua hết những hiềm khích xưa kia mà quay trở lại yêu thương người như trước?”
“Ti thải, ngươi không hiểu!”
“Không, ta hiểu! Ta cũng đã từng yêu. Yêu là phải bao dung, phải thông cảm, ta nghĩ rồi nếu Dạ chính là Trữ Nho Húc, sau này bất luận là chuyện gì đi nữa ta cũng sẽ tha thứ cho hắn.”
Ti Thải chầm chậm nói, ánh mắt sáng lên khác thường, “Ta còn nhớ rõ, ngày ngươi cùng Liễu Đình Phái kết hôn, khi Quốc sư tuyên đọc hôn sự. Kỳ thật ta lúc ấy rất hy vọng, nam nhân vật chính kia là Hoàng thượng, nếu là Hoàng thượng thì buổi lễ đó càng thêm cảm động, càng viên mãn! Người sẽ hô to nói, ta _Vi Phong nguyện kết duyên phu thê cùng Hàn Lăng, từ nay về sau cho dù ốm đau hay khỏe mạnh, giàu sang hay nghèo khó sẽ luôn yêu thương nàng, tôn trọng nàng, nguyện xin được ở bên nàng cho đến khi đầu bạc răng long, đến khi cái chết chia lìa chúng ta…”
“Nguyện xin được ở bên nàng cho đến khi đầu bạc răng long… hắn có thể sao?” Vừa mới nghe đến đó, đáng ra sẽ khiến cho người ta cảm động, nhưng sự thật vẫn là sự thật, thân phận của hắn quyết định hắn vĩnh viễn sẽ không hết lòng vì nàng, nàng mãi mãi không thể là duy nhất.
“Có thể, nhất định là có thể chứ, người bỏ đi 3 năm, Hoàng thượng vẫn một mực thủ thân như ngọc, vậy không phải là hắn với ngươi là trung trinh sao?”
“Đúng vậy, hắn với ta đúng là rất trung trinh, đó cũng chính là nguyên nhân hắn mất đi giang sơn, hắn trở thành tội nhân, chẳng những có lỗi với Vi gia liệt tổ liệt tông, mà còn có lỗi với dân chúng thiên hạ xã tắc!” Hàn Lăng độc địa cười đau khổ, ở cái thời cổ đại này căn bản là không tồn tại trung trinh, điều này lại càng không có ở một vị hoàng đế!
Ti Thải vừa nghe, cũng không nói lại được gì, những điều mà Hàn Lăng vừa nói đều là sự thật.
“Muộn rồi, ngươi đi ngủ sớm một chút đi! Ta cũng đi ngủ đây!” Hàn Lăng vỗ nhẹ vai nàng rồi đi ra phía cửa.
Nhìn bóng dáng nàng dần bước đi, Ti Thải lo lắng, từ từ nằm xuống.
Ra khỏi phòng Ti Thải, Hàn Lăng cũng không quay trở về phòng ngủ nữa mà đi thẳng ra hoa viên nhỏ ở phía sau đại sảnh.
Nằm trên mặt cỏ mềm mượt, không gian yên tĩnh, nhìn lên ánh trăng chiếu mờ ảo, nàng nhớ lại cái khung cảnh quen thuộc này. Từ trong quá khứ thời cổ đại, khi đó nàng là cung nữ, gặp Vi Phong, từ thích, rồi dần yêu, từ thất vọng rồi đến thống hận…
Sau đó, nàng lại nghĩ lại kiếp trước. Cùng khuôn mặt đó nhưng lại trái vận mệnh, số phận cũng khác nhau. Triệu Lăng Nhi thật đáng thương, tên Thác Bạt Phong ghê tởm đáng hận, Yến Đình Phái thâm tình ôn nhu cùng Vương Cảnh…
Gần đây nàng luôn suy nghĩ, kiếp trước sau khi Triệu Lăng Nhi chết đi, Thác Bạt Phong biến thành thế nào? Triệu Lăng Nhi chết, lương tâm hắn có cắn rứt không? Hay hắn chỉ cần biết đến việc thống nhất thiên hạ? Còn hài tử? Là cốt nhục của hắn, Triệu Lăng Nhi quên mình đổi lấy, liệu Thác Bạt Phong có tiếp nhận không, hay là…?
Lạnh lẽo… gió đêm thổi từng đợt, Hàn Lăng nhận ra mặt nàng đã ướt đẫm lệ…
Đại Chiến Tức Khởi
Dụ Trác hoàng cung.
Cả đại điện mang vẻ trầm uất nặng nề, không khí cổ quái đè nén dị thường, Lý Ánh Hà ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ lim phượng, sắc mặt nghiêm trọng, hai tròng mắt đăm chiêu nhìn vào cái túi thơm đựng ngọc phỉ thúy bên trong cùng một phong thư.
Cái túi thơm cùng ngọc phỉ thúy là quà của nàng cho nữ nhi, thế mà lại nằm trong tay Vi Phong.
10 ngày trước, nàng được tin Vân Phi không hiểu sao mất tích, nàng vội vã chạy vào cung, cùng với Lam Phi hiệp trợ, tìm kiếm cả hoàng cung mà cũng không thấy bóng dáng Vân Phi đâu. Tiếp tục tra tìm, nàng đã nghe lời Lý Thành Chương đến ở tại Vân Hoa điện.
“Đương… đương nhiên không phải như vậy!” Trương Văn Trùng lặng lẽ cười, một hồi lâu nhìn chăm chú phong thư, giọng nghiêm nghị nói “Loại giấy này chỉ có ở Xinh Tươi quốc, sớm hôm trước có người bẩm báo ta hoài nghi Vi Phong đang ẩn núp tại Xinh Tươi quốc, hôm nay xem ra là