Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1343016

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3016 lượt.

tươi, lại còn phát ra những tiếng tách tách.
“Sư.....sư phụ!” Tường Vi kinh hãi, cả người cũng theo đó run lên bần bật.
“Tiện nhân!” bàn tay Giác Viễn huơ lên, tàn nhẫn tát mạnh nàng ta một cái . Lực tát vô cùng lớn, khiến cho Tường Vi không kịp phòng bị, ngã nhào ra đất.






Hàn Lăng Xảy Ra Chuyện
Tai ù mắt hoa! Đau đớn vô cùng1 Tường Vi một bên ôm lấy bên má đau rát, một bên vừa khổ sở ngồi dậy, “Sư---phụ!”
Giác Viễn đã nhảy xuống giường, hướng Tường Vi từng bước tưừng bước tiến gần, toàn thân phát tán ra luồng khí tức khủng bố khiến người ta sợ hãi. Bàn tay khô gầy như que củi của bà ta, một tay bóp nghẹt lấy cổ Tường Vi, dựng nàng ta dậy, hung thần ác quỉ: “Tiện nhân! Lại dám phản bội ta?”
Sự đau đớn trên khuôn mặt vẫn chưa biến mất, từ cổ truyền đến cơn đau đớn ghê gớm, cuống bị siết chặt, gần như không thể nào hít thở được nữa, đôi mắt Tường Vi bị ép mở to ra, dung nhan xinh đẹp do quá đau đớn mà vặn vẹo lại, trong miệng phát ra những tiếng ư ư lúc ngừng lúc tiếp.
“Bốp bốp!” Bàn tay khác của Giác Viễn, lại nhanh như xẹt điện dùng lực tát mạnh vào mặt Tường Vi, “Cái loại Hạc đỉnh hồng này, ta dùng không biết bao nhiêu lần rồi, ngươi lại đi dùng cái này để đối phó với ta sao?”
Giác Viễn vội vàng ổn định xuống tấn, điều hòa nhịp thở, dồn tất cả nội lực tập trung vào phía hai vai, ưỡn ngực, dồn lực xuất kích.
Tiếng xương gãy rắc một tiếng như là đang xào đậu vang lên, xương nơi giữa ngực và bụng của một trong hai người hắc y nhân dường như là bị chấn động gãy ra, ngã nhào xuống đồng thời, miệng phun ra mấy ngụm máu tươi.
Còn người hắc y nhân còn lại, cũng bị chấn động khiến cho giật lùi lại mấy bước lớn.
Giác Viễn nhân cơ hội này quay trở lại trước giường, một tay vác lên Tường Vi đang ngắc ngoải thoi thóp, phá cửa sổ tháo chạy.
“hắc, mau......mau đuổi theo!” Hắc y nhân miệng phun mắu dộc toàn lực, hô gọi đồng bạn.
“Vậy ngươi........”
“ta không sao..........nhanh, không thì không kịp nữa rồi!” do vận khí nên hắng y nhân đó lại thổ ra một ngụm máu tươi.
“Ngươi hãy bảo trọng!” Hắc y nhân nói đoạn, cũng từ cửa sổ nhảy vọt ra ngoài (các bác này thích đi đường cửa sổ thế), lúc này, một bóng đen khác cũng bay tới bên cạnh , cùng với hắn đuổi theo hướng tháo chạy của Giác Viễn........
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Chính điện, không khí căng thẳng và ngưng trọng chưa từng có.
Vi Phong ngồi ngay ngắn trên ghế rồng, sắc mặt lạnh lung âm u, đôi mắt phẫn nộ tàn nhẫn nhìn chừng chừng vào phía hai người đang quì trên đất.
Hàn lăng thì từ từ tiến lại, dịu dàng phân phó bọn họ: ‘Hai người các ngươi đứng dậy trước đi!”
“Đa tạ nương nương!” hai người cảm kích cảm ơn, nhưng lại tiếp tục quì xuống.
Hàn Lăng bất lực, quay trở lại bên cạnh Vi Phong, kéo một chút gấu tay áo hắn.
“Đều đứng đậy đi!” Vi Phong cuối cùng cũng hạ lệnh, giọng nói vẫn lạnh băng băng như vậy.
Dạ và hắc giờ mới đứng dậy.
“Vốn dĩ chính là lo ngại Tường Vi bị phát hiện, mới làm ra sự chuẩn bị thứ hai, không ngờ tới vẫn để cho mụ lão yêu bà kia trốn thoát!” Hàn Lăng phẫn nộ bất bình nói.
“Nội công của bà ta thâm hậu dị thường, nếu như không phải thuộc hạ có Đan hoàn bảo hộ thân thể, thì chắc là cũng giống như Cao rồi.” Nhớ lại tình cành nguy hiểm lúc đó, trong lòng Hắc cũng còn thấy run sợ.
“Kinh công siêu việt, tay còn xách theo một người, vậy mà lại có thể chạy nhanh được như vậy!” Dạ cả mặt trầm trọng.
“Đúng rồi, tình hình của Cao thế nào rồi?” Vi Phong xen vào một câu.
“Khởi bẩm hoàng thượng, thái y đã chẩn trị cho hắn, may mà chỉ gãy mất hai cái xương sườn, không bị thương tới phổi, nhưng mà hắn cần phải nghỉ tĩnh dưỡng nửa tháng mới có thể hồi phục lại nguyên trạng.”
“Nội lực thâm hậu, khinh công phi phàm, chẳng lẽ bà ta không phải là Lý Ánh Cúc, mà là Giác Viễn thật!” Hàn Lăng tự bồn chồn lẩm bẩm phân tích.
“Theo như ngươi thấy, thì công phu của trẫm và bà ta, ai giỏi hơn!” Vi Phong nghiêm túc hỏi.
“Đơn luận về võ công, tự nhiên là hoàng thượng tinh thông; Nhưng mà nói tới nội lực, thuộc hạ không dám nói bừa, bời vì thuộc hạ không thể xác định được lúc nãy xuất thủ bà ta đã dùng bao nhiêu thành công lực.” Hắc cẩn thận trả lời.
Nhìn ra ý tứ của Vi Phong, Dạ vội vàng hỏi: “Hoàng thượng, không lẽ người định tự mình giao chiến với yêu bà kia? Tuyệt đối không được đâu!”
Vi Phong trầm ngâm do dự một lúc, hạ lệnh: “Dạ, ngươi phân phó tổ chức bí mật phái người lục sóat trong thành và ngoài thành, còn về hoàng cung, trẫm mệnh lệnh ngự lâm quân tăng cường phòng vệ.”
Hàn Lăng gật đầu đống ý: “Lão yêu bà kia cần máu thuần dương để duy trì sinh mệnh, nhất định sẽ không từ bỏ như vậy, ta nghe Tường Vi nói, ít nhất ba ngày phải uống một lần, lão yêu bà kia chắc là rất nhanh thôi sẽ lại tấn công tiếp.”
“Nương nương, vậy......vậy Tường Vi thì sao? Nàng có gặp nguy hiểm không?” Hắc hốt nhiên hỏi một câu.
“Đẫ tới lúc này rồi, người vẫn còn nhớ nhưng tới nàng ta làm gì?” Dạ lập tức phóng một


Polaroid