Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1343011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3011 lượt.
ồ hôi ướt đầm, Hàn Lăng vội vàng rút một chiếc khăn tay trắng từ trong túi ngực ra, nhẹ nhàng lau đi từng giọt mồ hôi, “Lạc Lạc, sao lại không chào ai?”
Vi Lạc lúc này mới nhìn sang Tường Vi, “Chào dì ạ!” Nói về đạo lý, hắn nên gọi Tường Vi là mẫu phi, nhưng mà hắn lại chính là không chịu gọi.
“tiểu hoàng tử ngoan!” Tường Vi ánh mắt tràn ngập sự yêu thương và vui vẻ.
“Đi thôi, ăn cơm thôi.” Hàn Lăng dìu Vi Lạc, từ từ bước tới Thiện phòng (Phòng ăn).
Trong cả quá trình đó, Vi Phong yên lặng đứng ở một bên, hắn dường như là đang không hiểu nổi sự giao lưu giữa hai người phụ nữ này. Phát hiện Hàn Lăng bắt đầu bước chân đi, hắn mới hồi thần trở lại, đỡ lấy nàng.
Tường Vi vẫn ngây ngô đứng đó, cho tới khi Hàn Lăng lại lẫn nữa quay đầu hô gọi, nàng ta mới bước nhanh lên theo.
Trên bàn ăn sạch sẽ ưu nhã, bày biện ra không phải là sơn hào hải vị, mà là các loại đĩa nhỏ màu sắc sặc sỡ.
Nhìn thấy những thứu đó, Tường Vi hơi có chút kinh ngạc, nàng ta không ngờ tới, bữa cơm của bọn họ lại còn ‘kém’ của nàng.
Đôi mắt đẹp quét hết một lượt thức ăn trên bàn, Hàn Lăng nói chầm chậm: “Đừng nhìn mấy đồ này chỉ là những món ăn bình thường, kỳ thực giá trị dinh dường rất cao đó.”
“Cà chua, có rất nhiều vitamin C!” Vi Lạc múc lấy một thía canh cà chua đút vào miệng trước, tiếp đó đũa lại vươn tới đĩa thịt bò xào ớt xanh, “Thịt bò cường kiện gân cốt, tương lai ta nhất định sẽ cao hơn cả phụ hoàng!”
Hàn Lăng và Vi Phong đồng thời dùng ánh mắt sủng nịnh nhìn hắn, dưới sự dạy dỗ của Hàn Lăng, hắn sớm đã tự ăn cơm, không cần cung nữ hầu hạ.
“Tường Vi, ngươi cũng nếm thử đi.” Hàn Lăng một bên cầm lên bát đũa, một bên hướng Vi Phong nhìn một ánh mắt thị ý.
“Cầm đũa đi!” Vi Phong nhàn nhạt phân phó, tự mình cầm lên đũa ngọc, gắp lấy thức ăn cho Hàn Lăng và Vi Lạc, cuối cùng lại là dưới sự thị ý của Hàn Lăng, cũng gắp thêm một chút thức ăn cho Tường Vi.
Tường Vi nhận được sủng ái liền kinh ngạc, một luồng khí nóng tức thời trào lên trong hốc mắt.
“Rất ít khi được ăn cơm nhủ vậy phải không?” trên mặt Hàn Lăng nụ cười vẫn như cũ.
Tường Vi gật gật đầu.
“Chỉ cần ngươi thích, sau này cũng có thể thường xuyên tới đây ăn cơm, dù sao thì chũng ta cũng là người một nhà.”
“Người một nhà?”
“Ừm!” Ngữ khí Hàn lăng bỗng nhiên chuyển thành quan tâm, “Đúng rồi, chuyện của tối hôm qua, hoàng thượng đều đã nói với ta rồi, thế nào, chân còn đau không?”
Nội tâm Tường Vi lại là một trận cảm động. Nàng ta chưa bao giờ nghĩ tới, Hàn Lăng sau khi biết được sự thật, không những không giáng tội cho nàng ta, mà ngược lại còn quan tâm tới thương tích của nàng ta, sự khoan hồng độ lượng của Hàn Lăng, càng khiến cho nàng ta tự cảm thấy xấu hổ không sánh bằng nàng.
Hàn lăng cứ luôn không để lại vết tích gì đánh giá nàng ta, giọng nói không chậm không vội: Tường Vi, bổn cung có một ý nghĩ, không biết ngươi có tán đồng hay không.”
“Hoàng hậu tỷ tỷ xin nói!” Tường Vi ngẩng khuôn mặt lên.
“Đối với cảnh ngộ của sư phụ ngươi, bổn cung cũng cảm thấy đồng cảm sâu sắc, nhưng mà, bà ấy lợi dụng sư an nguy của sinh mệnh người khác để để giữ gìn mạng sống của mình, hành động này vô cùng độc ác. Hoàng thượng và bà ấy không thù không oán, dụa vào cái gì mà phải bỏ mạng cho bà ấy? Sinh mệnh của mỗi con người, đều là do bố mẹ ban tặng, chỉ có bản thân mới có thể chi phối, cho dù là một người bình thường, cũng không nên tiếp nhận sự đối đãi này, huống hồ hoàng thượng là vua của một nước!”
Hàn lăng dừng lại hít thở, tiếp tục: “Hoàng thượng nếu như có điều gì ngoài ý muốn, thiên hạ bá tánh làm thế nào? Cả cái hoàng triều này phải làm thế nào? Do đó, vì tốt cho mọi người, bổn cung có một kiến nghị!”
Tường Vi gật đầu, đợi câu nói tiếp theo của Hàn Lăng.
“Sư phụ ngươi đã đi tới bước này, coi như là khí số đã tận. Đem nay, ngươi cứ như bình thường mang máu tới cho bà ấy.” Nhìn dáng bộ kinh ngạc của Tường Vi, Hàn Lăng ngừng lại một chút, sau tiếp lạnh nhạt nói: “Bổn cung thẳng thắn nói cho ngươi, lần máu này, sẽ có thêm chất kịch độc!”
Tường Vi bỗng nhiên hiểu ra, đôi mắt nhất thời mở lớn ra.
Hàn Lăng không nói gì nữa, để cho Tường Vi từ từ tiêu hóa và quyết định!
Vi Phong thỉ như là một người ngoài cuộc, tuấn nhan vô cùng điềm tĩnh, từ từ ăn cơm tiếp, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn cho Vi Lạc.
Cả thiện phòng chìm trong một bầu không ý yên tĩnh, rất lâu sau, Tường Vi cuối cùng cũng chịu phát ngôn: “Hoàng hậu tỷ tỷ, thân thiếp ủng hộ ý kiến của người!”
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
Tường Vi tay bưng bát ngọc nhỏ, cẩn thận từng chút một đi tới phía trước giường, “Sư phụ!”
Giác Viễn từ từ mở mắt ra, nhìn thấy dung dịch máu đỏ tươi trong bát, lập tức lộ ra ánh mắt khát máu.
Tường Vi vươn tay ra trước, đưa bát máu tới trước mặt bà ta.
Giác Viễn sung sướng tiếp lấy, đưa tới bên miệng chuẩn bị uống điên cuồng.
Tường Vi sóng lòng phập phồng, thấp thỏm không yên, dán chặt mắt chăm chú quan sát.
“keng” một tiếng vang lên, bát ngọc rơi xuống đất, dưới đất liền bị nhiễm một vệt máu loang ra đỏ