Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1343018

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3018 lượt.

, đừng cố chấp nữa, mẫu hậu hiểu được tình yêu của con đối với A Lăng, nhưng mà, có lúc phải biết cách từ bỏ. Ngoan, nghe lời mẫu hậu, yên tâm để cho thái y giú con trị liệu, có sự giúp đỡ của Hắc y tử sỹ, Giác Viễn cũng không thể làm gì được con. Còn về A Lăng, thôi đành vạy, phụng theo thiên mệng đi!”
Nghe tới đây, Ti Thải không thể tiếp tục nhịn được nữa, “Phụng theo thiên mệnh? Vậy không phải chính là để cho hoàng hạu chết sao? Thái hậu nương nương, người làm sao lại ích kỷ như vậy? Sao lại đối sử với hoàng hậu như vậy?”
“Nếu như phải chọn một trong hai, ta chỉ có thể bỏ đi nó!” Lý Ánh Cúc khuôn mặt trắn nõn đẹp đẽ, lộ ra vẻ lạnh lùng và kiên định.
“Người........” Ti Thải giận dữ trừng mắt nhìn, tiếp sau quay sang nhìn Vi Phong, “Hoàng thượng, xin người ngàn vạn lần đừng quyết định sai lầm, thái y không phải nói còn một tháng nữa hay sao? Xin người nhất định phải kiên trì, nói không chừng sẽ còn cơ hội để thay đổi.......”
“Thay đổi? Đều đã tới bước này rồi, còn gì có thay đổi được nữa?” Lý Ánh Cúc lập tức ngăn nàng ta lại, “Ngươi chỉ là một nô tài với chức Ti Thải bé nhỏ, có tư cách gì tới đây nói nhảm? Ra ngoài!”






Có Huyền Cơ Khác
“Ta có! Đương nhiên là có!” Ti Thải nóng lòng như có lửa đốt, lần đầu tiên mất đi lý trí, “Việc có quan hệ tới hoàng hậu nương nương, ta đương nhiên là có tư cách!”
“Ti Thải, ngươi ra ngoài trước đi!” Vi Phong yên lặng đã lâu, cuối cùng cũng cất lời, sau đó nhìn sang Lý Ánh Cúc, “Mẫu hậu, người cũng ra ngoài đi!”
“Hoàng thượng!”
“Phong nhi!”
O(∩_∩)OO(∩_∩)O一夜恩宠O(∩_∩)OO(∩_∩)O
“Phong, đừng, hãy mặc kệ ta, chàng phải cố gắng lên, đừng để cho lão yêu bà đó đạt được mục đích, Phong, Phong…………”
“Nương nương, người mau tỉnh dậy đi, hoàng hâu nương nương………..” Tường Vi một bên vỗ vỗ vào mặt Hàn Lăng, một bên vừa gọi nàng thật to. Nhưng không làm được gì, Hàn Lằng dường như vẫn còn đang chìm đắm vào trong giấc mộng, bất luận nàng ta hét gọi thế nào thì nàng cũng không tỉnh dậy.
“Phong, nghe lời của ta, nếu không ta sẽ không tha thứ cho chàng, sẽ không tha thứ cho chàng……….” Hàn Lăng đôi mắt nhắm chặt, miệng vẫn tiếp tục lẩm bẩm.
Tường Vi nhìn như vậy, vừa sốt ruột vừa hoang mang, cuối cùng nghĩ ra được một cách, “Nương nương, tiểu hoàng tử xảy ra chuyện rồi, mau tới coi đi, tiểu hoàng tử xảy ra chuyện rồi!”
Quả nhiên, Hàn Lăng lập tức mở chừng mắt ra, một bên nhìn ngó loanh quanh, một bên kinh hãi kêu lên, “Lạc Lạc xảy ra chuyện gì rồi? Lạc Lạc, Lạc Lạc đâu?”
“Người cuối cũng cũng tỉnh rồi!” Tường Vi thở phào.
Hàn Lăng bình tĩnh lại, nhìn ra cảnh tượng quen thuộc xung quanh, và còn có Tường Vi khuôn mặt vô cùng quan tâm, liền hiểu ra tất cả.
Mới vừa rồi, bản thân lại nằm mơ ác mộng! Mơ thấy Vi Phong môi khô nứt nẻ, toàn thân tóat mồ hôi lạnh, hô hấp gấp gáp, thậm trí là đang hôn mê nữa.
“Nương nương yên tâm đi, hoàng thượng sẽ không có chuyện gì đâu!” Tường Vi biết được Hàn Lăng lại nằm mơ ác mộng cho nên an ủi nàng.
“Ta nhìn thấy chàng đang hấp hối, không hề có chút sinh khí nào nằm ở trên giường, chàng sắp chết rồi, Tường Vi, hoàng thượng sắp chết rồi, làm thế nào? Ta nên làm thế nào?” Hàn Lăng kinh hoảng không biết nên làm thế nào, nước mắt tí tách rơi xuống.
“Không đâu, chỉ là mơ mà thôi, hồi còn nhỏ ta nghe mẹ ta nói, giấc mơ thường là ngược lại so với đời thực. Mất đi một chút máu mà thôi, thuốc bổ trong hoàng cung loại nào cũng có, lại thêm thái y trong cung y thuật cao minh, hoàng thượng nhất định sẽ không sao.” Tường Vi đau lòng lau đi giọt nước mắt đang lăn dài trên mặt Hàn Lăng.
Có thuốc bổ và thái y thì sao chứ? Ngày nào cũng mất máu như vậy, cho dù có là người khở mạnh thế nào đi nữa thì cũng sẽ có vấn đề cả thôi, mà còn rất là nghiêm trọng nữa.
“Nương nương, người đang mang thai trong mình, cảm xúc khồn nên quá kích động. Yên tâm đi người tốt sẽ gặp điều tốt thôi, người và hoàng thượng là thật lòng yêu thương nhau, ông trời sẽ phù hộ cho hai người.” Tường Vi tiếp tục an ủi, “Người chắc là đói rồi, nào, uống chút nước trước đi, rồi ăn củ khoai lang.”
Cả nửa tháng nay, bọn họ cứ đề phải ăn khoai lang chống đói.
Hàn Lăng liếc nhìn củ khoai lang mới nướng chín không lâu vẫn còn đang bốc khói mà không nói tiếng nào, chỉ cúi đầu xuống.
“Nương nương, ta biết người không muốn ăn, nhưng mà tiểu công chúa phải ăn, tiểu công chúa không thẻ nhịn đói được đâu.” Tường Vi bóc vỏ củ khoai.
Hàn Lăng nghe xong, ánh mắt chuyển tới chiếc bụng đã nhô cao cảu mình, không tới hai tháng nữa bảo bảo sẽ ra đời, nhưng mà, nàng hy vọng bảo bảo vĩnh viễn ở trong bụng của mình, bởi vì khi mà bảo bảo ra đời thì sẽ bị lão yêu bà kia mang đi. Không, nàng không thể để cho bảo bảo chịu bất cứ sự đối đãi tàn khốc nào.
Hàn Lăng đầy một bụng suy tư và u buồn, dưới sự an ủi khẩn thiết của Tường Vi nàng miễn cưỡng ăn “bữa sáng”.
Sau đó, hai người lưng dựa vào tường ngồi đó, cùng nhau ngẩng đầu lên nhìn cửa sổ phía trên đầu, mỗi người mang theo một suy n


XtGem Forum catalog