Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1343022
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3022 lượt.
quay đầu lại, nhìn thấy bóng người mặc đồ đen đứng đó, trong lòng liền cảm thấy một luồng kinh hãi vụt ra. Nàng bây giờ có thể hoàn toàn khẳng định cái lão yêu bà đó chính là Lý Ánh Hà!!
“Thứ tiện nhân ngươi, trên mặt thì giả nhân giả nghĩa, thiện lương như phật, kỳ thật ngươi so với bất kỳ người nào đều độc ác tàn bạo, ngươi lại đẩy Vân nhi của ta đi làm quân kỹ.” Lý Ánh Hà nghiến chặt hai hàm răng nói, từng bước từng bước tiến lại gần Hàn Lăng.
Hàn Lăng kinh hoàng hoảng sợ lại bắt đầu dịch mông lùi lại phía sau.
“Sư phụ, người muốn làm gì? Sư phụ!” Tường Vi không hiểu sự tình thế nào bèn đứng chắn trước mặt Hàn Lăng, kinh hãi nhìn Lý Ánh Hà đang từ từ bước tới.
Soạt một tiếng, Lý Ánh Hà tuột chiếc mạng che mặt xuống sau đó hiện lên trong mắt Tườg Vi là một khuôn mặt toàn là nếp nhăn sâu hoắm.
Tường Vi không thể tin nổi mở lơn hai con mắt, “Người........người không phải là sư phụ, ngươi là ai? Sư phụ của ta đâu?”
Lý Ánh Hà cười lạnh, “Bà ta từ sớm đã đi gặp Diêm Vương báo cáo rồi!”
Tường Vi nghe nói lập tức cứng đơ người lại! Cho dù sư phụ biến thành người lòg dạ độc ác nhưng nàng ta vẫn cam tâm tình nguyện chăm sóc, bởi vì nàng ta cho rằng: một ngày là thầy, cả đời cũng là thấy. Nhưng mà lại không ngờ tới..........
“Ngươi..........ngươi trả lại sư phụ cho ta, trả lại sư phụ cho ta..........” Tường Vi giống như phát điên giơ hai tay lên, chiếc xiềng đeo trên hai tay bị rung lắc mạnh va đập vào nhau kêu leng keng leng keng.
Hàn Lăng thấy vậy, vội vàng giữ chặt lấy nàng ta, “Tường Vi, đừng manh động ngươi không phải là đối thủ của bà ta đâu, Tường Vi, mau trấn tĩnh lại đi!”
Nhưng mà, Tường Vi đã hoàn toàn mất đi lý trí, thấy được hai tay đã sắp chạm được tới Lý Ánh Hà nhưng ngay lúc đó lại bị Lý Ánh Hà một chưởng đánh vào ngực.
Nàng ta đau đớn kêu lên một tiếng, cả người bay lên tàn nhẫn đụng thẳng vào tường, cuối cùng bị bật ra văng xuống đất.
“Hãy tha cho nàng ta! Nàng ta vô tội!” Lúc mà Lý Ánh Hà bước đi vượt qua nàng, Hàn Lăng lạnh lùng buông một câu.
Lý Ánh Hà đột nhiên ngừng lại cúi xuống nhìn nàng, “Ngươi dựa vào cái gì?”
“Oan có đầu, nợ có chủ, tất cả dồn hết lên đầu ta là được rồi, hà tất phải làm hại tới người không liên quan.” Dung nhan kiều diềm của Hàn Lăng hiện rõ vẻ nghiêm túc cũng bình tĩnh.
“Hừ, người đúng là lâm nguy mà không sợ mà.” Lý Ánh Hà ánh mắt đột nhiên lóe lên tia hiểm ác, chiếu thẳng vào Hàn Lăng nói, “Đừng vội, món nợ của ngươi lão nương nhất định sẽ tính toán thật đầy đủ!”
Cuối Cùng Cũng Bị Tiêu Diệt
Hàn Lăng sắc mặt không hề thay đổi, đôi mắt sáng như vì sao đêm nhìn thẳng vào Lý Ánh Hà, nói rõ từng từ một, “Ngươi có một người chị tên Lý Ánh Cúc, người là mẹ ruột của hoàng thượng, phải không?”
Chắc là do không ngờ tới được Hàn Lăng lại hỏi câu hỏi như vậy nên Lý Ánh Hà hơi ngẩn ra.
“Hai mươi năm trước, bà ấy đã từng bị trúng phải độc---Truy mệnh đoạt hồn phấn, mà người hạ độc chính là ngươi---người mà bà ấy yêu thương nhất cũng là muội muội duy nhất của bà ấy!” Hàn Lăng đôi mắt không hề chớp nói.
Trong lòng Lý Ánh Hà bỗng thấy kinh ngạc, sự việc năm đó rõ ràng là không có ai biết được, ngay đến cả Lý Ánh Cúc cũng không biết, vì sao con tiện nhân nha đầu này lại biết được?
Lý Ánh Hà ngẩng mặt lên, vẻ say đắm ban nãy đã mất đi, khóe môi cong lên thành một nụ cười tà ác, “Ngươi cũng đừng có mộng tưởng rời khỏi chốn này, nể tình ngươi đã từng phục vụ ta rất là chu đáo, được, ta sẽ cho ngươi chết một cách rõ ràng. Năm ba tuổi, ta lên núi chữa bệnh và điều dưỡng đã quen được Giác Viễn cùng bái sư học nghệ ở đó, sau khi xuống núi trở về nhà ta cũng vẫn viết thư qua lại với bà ấy. Nửa năm trước, ta không còn đường để đi nên đã đi tới Đào Nguyên thôn nhờ bà ta giúp đỡ.”
Nửa năm trước? Đó không phải chính là lúc mà bản thân đã tính toán chính xác việc Vi Phong phát bệnh sao!! Tường Vi đột nhiên hối hận vô cùng, nếu như bản thân ngoan ngoãn ở lại Đạo Nguyên Thôn thì sư phụ có lẽ đã không xảy ra chuyện rồi.
Lý Ánh Hà vẫn từ từ liếc nhìn Tường Vi, tiếp tục cười lạnh nói, “Bà ta không chịu thay ta báo thù cho nên trong lòng ta mới nảy sinh phẫn uất, ngoài mặt thì giả bộ nói cười với bà ấy, gọi nhau tỷ muội, kỳ thật thì lúc nào cũng lưu ý tới bà ta. Ông trời có mắt, cuối cũng thì cũng có một hôm ta phát hiện ra tâm pháp của Thập âm chân kinh.”
“Vì muốn học trộm bộ tâm pháp này cho nên ngươi đã thẳng tay hại chết sự phụ ta?”
“Không sai!”
“Ngươi quả nhiên là vô cùng ác độc!” Lúc này Hàn Lăng cũng nói xen vào, “Chẳng trách mà ông trời không buông tha cho ngươi, khiến cho ngươi tẩu hỏa nhập ma!”
“Hoang đường! Tên hoàng đế thối đó có được dòng máu thuần dương, Tường Vi cái con bé ngốc này lại dễ bị bắt nạt và sắp xếp, ngay đến ngươi cũng mang thai tiểu tạp chủng có dòng máu thuần âm, tất cả những điều nay đều là ông trời đang giúp ta!” Lý Ánh Hà đắc ý nhìn Hàn Lăng rồi ngẩng đầu cười lớn.
Tiếng cười âm u quái dị vang vọng lại khắp cả căn mật