Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Ân Sủng

Một Đêm Ân Sủng

Tác giả: Đạm Mạc Đích Tử Sắc

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2716 lượt.

không gian yên tĩnh vang lên tiếng nói khàn khàn trầm thấp của Vi Phong.
Hàn Lăng bắt đầu chiến đấu nội tâm, tâm hoảng ý loạn, không biết trả lời thế nào.
“Cả buổi sáng trẫm đều nghĩ về việc tối hôm qua, đầu óc vẫn là trống rỗng.” Tay Vi Phong bất tri bất giác đã đi tới…
Hàn Lăng lập tức hít một hơi, nội tâm lo lắng bối rối sâu sắc, chính trong lúc không biết làm sao, đầu óc tức thì chuyển, trong cái khó ló cái khôn nói: “Hoàng thượng, nô tỳ cảm giác hơi mệt, muốn về Ti Thải phường nghỉ ngơi một chút.”
Vi Phong nghe thấy thì trên mặt hiện lên vẻ kinh hoảng cùng ân cần, “Xem ra trẫm cần nghiêm khắc xử phạt Liêu thái y, dám nói đây là kim sang dược thượng đẳng, là thần dược trị thương, còn nói cái gì dựng sào thấy bóng.”
“Hoàng thượng xin bớt giận, kỳ thật… kỳ thật nô tỳ đã tốt lên rất nhiều, chỉ là cảm thấy hơi mệt, muốn ngủ một giấc.” Hàn Lăng vội vàng nói thêm. Nàng không muốn vì bản thân nhất thời nói dối mà hại một mạng người.
“Là vậy à!” Vi Phong không khỏi thở dài một hơi, “Vậy ngươi ở đây nghỉ ngơi đi.”
“Nô tỳ không dám! Nô tỳ thân phận thấp kém, long sàng tôn quý vô cùng, làm sao có thể làm hư nó.” Hàn Lăng cả kinh, vội vàng cự tuyệt.
“Đây là giường của trẫm, trẫm muốn thế nào thì là thế ấy!” Vi Phong nói xong liền đặt nàng nằm xuống.
Làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ? Tử hoàng đế này luôn luôn quan niệm giai cấp rất nặng, sao hôm nay lại thay đổi tính nết, ra vẻ người tốt như vậy? Một khi nằm xuống, nhất định sẽ phát sinh một việc, loạn động còn có thể… Vậy thì tâm huyết trước đây chẳng phải là uổng phí rồi sao?
“Hoàng thượng, nô tài có việc bẩm báo!” Đang trong tình huống khẩn cấp thì bên ngoài truyền đến thanh âm lanh lảnh khiếp đảm của Lục công công.
“Có chuyện gì mau nói!” Chuyện tốt đột nhiên bị cắt đứt, Vi Phong rõ ràng là không vui.
“Nô tài… nô tài muốn nhắc hoàng thượng, người đã hẹn sứ giả các nước cùng dùng bữa, thời gian đã đến, thỉnh hoàng thượng mau chuẩn bị.” Lục công công vừa rồi cũng thấy Vi Phong ôm Hàn Lăng đi vào, tự nhiên hiểu bên trong sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng lại nghĩ quốc sự quan trọng hơn, Lục công công không thể làm gì khác hơn là mạo hiểm.
“Hoàng thượng, người mau đi đi, đừng để sứ giả chờ lâu sẽ không tốt!” Hàn Lăng mừng thầm, vội vàng nắm cơ hội.
“Ngươi… đang nghĩ cho ta sao?” Vi Phong ánh mắt lấp lánh, yên lặng nhìn chăm chú vào nàng, đáy lòng nảy lên một niềm hân hoan mà chính hắn cũng không phát giác.
“Ta…” tránh né ánh mắt nóng bỏng của hắn, Hàn Lăng thoáng suy nghĩ rồi nói: “Nô tỳ thân là con dân của Dụ Trác hoàng triều, tự nhiên hy vọng thiên hạ thái bình, quốc thái dân an, phồn vinh giàu mạnh.”
“Tiểu nhân nhi, còn không chịu thừa nhận?” Vi Phong khóe miệng hiện lên nụ cười, “Vậy ngươi ở chỗ này nghỉ ngơi, trẫm đi bồi sứ giả.”
“Ách, nô tỳ muốn về Ti Thải phường.”
Yên lặng nhìn nàng một hồi, Vi Phong gật đầu, “Được rồi, trẫm kêu Lục công công đưa ngươi về.”
“Không cần phiền phức như vậy, nô tỳ cũng không phải là không biết đường.” Hàn Lăng thuận thế nhảy khỏi giường, không dám dừng lại một giây nào nữa, nhanh như chớp lao ra khỏi tẩm phòng.
Nhìn bóng lưng nàng dần dần biến mất ngoài cửa, con ngươi đen thâm thúy của Vi Phong hiện lên một tia hứng thú cùng tính toán…






Tị Sủng


Sau giờ ngọ, ánh sáng rực rỡ chiếu qua cửa sổ, làm căn phòng yên lặng thêm phần ấm áp. Hàn Lăng ng ồi trước bàn, hai tay bận rộn, không phải vẽ mà là đang bận làm các quân bài.
Trải qua việc hôm trước, nàng biết Vi Phong đối với việc thị tẩm kia đang rất mơ hồ, thậm chí bắt đầu nghi hoặc. Linh cảm của phụ nữ cho Hàn Lăng biết Vi Phong sẽ không chịu để yên, nói không chừng sẽ còn có thể yêu cầu bản thân thị tẩm.
Nàng không phải là thần tiên, thuật thôi miên cũng không thể lần nào cũng đem ra sử dụng được. Khổ sở suy nghĩ một phen, cuối cùng cũng nghĩ ra hướng giải quyết khác: bài pu-khơ, ở cổ đại lạc hậu này có thể dùng làm trò tiêu khiển.
Không tìm thấy chất liệu giấy tương tự hiện đại, Hàn Lăng không thể làm gì khác hơn là dùng giấy Tuyên Thành, dán nhiều lớp lại với nhau, lại dùng kéo cắt thành các hình dạng lớn nhỏ, bằng trí nhớ vẽ ra các họa tiết và hoa văn, cuối cùng cũng làm thành một bộ bài. Mặc dù không được đẹp như ở hiện đại nhưng cũng miễn cưỡng coi được.
Mặt khác, vì tình thế khẩn cấp, nàng còn làm thêm một bộ dự phòng, để khi hỏng bộ này thì có bộ khác thay.
“Đi theo ngươi?” Hàn lăng một lần nữa ngẩng đầu lên.
“Đúng!” Đôi mắt hắn lóe sáng, mang theo vẻ thành khẩn cùng kiên định. “Ta không ngại ngươi không phải xử nữ, yêu một người, cần phải bao dung nàng tất cả!” (ôi, anh CT yêu quá!)
Yết hầu một hồi nghẹn ngào, Hàn Lăng cảm xúc phập phồng, kích động liên tục, một nam nhân như hắn, ở cổ đại có thể xem là có một không hai.
“Là lỗi của ta!” Vương Cảnh Thương nắm tay nàng thật chặt, “Hôm đó ta bị đố kỵ làm mờ mắt, đã hồ ngôn loạn ngữ, nói ra những lời làm thương tổn ngươi, giờ ta chính thức xin lỗi ngươi. Ta biết, ngư