Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.
cũng không nhịn nổi liền chảy xuống.
“Mặc kệ tôi”
“Tiêu Lạc! Em đến đây cho chị!” Tiêu Mai đứng trên lầu hét lên.
Tiêu Lạc ôm lấy Ngũ Y Y, phát giác cô đang run dữ dội.
Lúc này, cửa thư phòng mở ra, Ngũ Phong Tập ngây ngốc nhìn bàn tay mình lắc lư ra ngoài.
Tiêu Lạc tức giận hướng Ngụ Phong Tập, quát, “Anh rể! Anh thật quá đáng! Anh sao có thể không phân biệt tốt xấu liền đáng Ngũ Y Y như vậy? Y Y ở trong cái nhà này đã quá thê thảm rồi, anh đối với cô ấy như vậy, mẹ cô ấy dưới mộ sẽ hận anh đấy!”
Ngũ Phong Tập cả người run lên, hối hận đã muộn, mắt cũng đỏ lên, hiện lệ quang, rầm rì, “Y Y a, ba…………..”
Tiêu Mai hét to lên, “Tiêu Lạc! Khốn kiếp? Làm sao có thể nói vậy với anh rể của em hả? Làm cha giáo dục con cái, đây là kinh thiên địa nghĩa”
Tiêu Lạc hiện một tia cười khổ, “Chị, chị cũng đã kết hôn, cũng đã an gia rồi, em cũng yên tâm.Vốn không muốn ở lại nơi này lâu dài, giờ em chính thức dọn ra ngoài. Các người không cần Y Y , em cần! Em sẽ cho Y Y một mái nhà ấm áp”
Nói xong, Tiêu Lạc ôm Y Y ra ngoài
Tiêu Mai há to mồm, không dám tin, vội vàng đuổi theo chạy ra ngoài một đường kêu to, “Tiêu Lạc!Em dám!Em dám đối với chị như vậy! Em đứng lại đó cho chị! Tiểu tử mau quay lại!Đứng lại, có nghe thấy không!”
Tiêu Mai chay đến bậc thềm thì Tiêu Lạc đã lái xe chở Ngũ Y Y đi khỏi.
Càng như vậy, càng làm cho lòng người đau không dứt.
Tiêu Lạc vươn tray, nhẹ nhàng vuốt tóc Ngũ Y Y, Ngũ Y Y bị dọa sợ, cả người run lên nhìn chằm chằm Tiêu Lạc
Sau đó, nhận thức được người bên cạnh là ai, là Tiêu Lạc.
Cô cố gắng hướng Tiêu Lạc nhe răng cười cười, khàn khàn nói,”Tôi không sao………”
Tei6u Lạc tâm giống như bị bóp nghẹn, vỗ vỗ đầu Ngũ Y Y, dịu dàng nói, “Có chuyện cũng không cần phải sợ, tôi luôn bên cạnh em, bảo vệ em”
Ngũ Y Y cười khổ, đem mặt chuyển sang nhìn bên ngoài .
Nước mắt, đừa tay chùi đi.
Không đau lòng, đó là giả!
Cha ruột của mình, thế nhưng hoài nghi mình là loại người tùy tiện quan hệ với nam nhân bên ngoài, tiện nữ!
Chẵng lẽ trong lòng Ngũ Phong Tập, mình hôm nay ngủ cùng người đàn ông nỳ, mai ngủ với người đàn ông khác sao?
Này so với đánh mắng còn muốn nặng hơn rất nhiều.
“Muốn khóc, cứ khóc” Tiêu Lạc nhẹ giọng nói, tay đưa khăn giấy cho cô.
Ngũ Y Y nhận khăn giấy , quay mặt, lau đi
Lau đi tầng lệ này, nhưng sau đó lệ càng rời nhiều hơn, lần này, cô gần như khóc hết nước mắt rồi.
Ngoài trời bóng đêm bao phủ.
Chuông điện thoại của Tiêu Lạc vang lên, hắn cầm lên, liếc mắt nhìn, nói cho Ngũ Y Y, "Là anh rể."
Ngũ Y Y không có tỏ thái độ, vẫn như cũ quay mặt ra ngoài cửa sổ.
"Anh rể . . . . " Tiêu Lạc một tay lái xe, một tay nghe điện thoại.
"Tiêu Lạc à, trở lại đi, chị của cậu vì cậu đi bất thình lình mà khóc liên tục." Đầu bên kia truyền đến tiếng thở dài của Ngũ Phong Tập.
"Không trở về, anh rể. Thật ra thì không có chuyện của Y Y, em sớm muộn cũng muốn rời đi, chị tìm được hạnh phúc, em đã sớm muốn rời đi."
"Ai, Tiêu Lạc à, để cho tôi nói vài câu với Y Y được không? Tôi muốn nói cho nó biết, tôi sai rồi, không nên không tin nó, còn đánh nó, ô ô ô." Ngũ Phong Tập cầm điện thoại, khóc không thành tiếng.
Tiêu Lạc nhìn Ngũ Y Y một cái, thở dài, "Anh rể, hôm nay anh thật quá xúc động rồi. Bây giờ tâm tình của Y Y vô cùng xấu, em đưa cô ấy đi đâu đó một buổi chiều, đợi đến khi tâm tình cô ấy tĩnh lại, rồi mới đưa cô ấy về. Anh cứ yên tâm, em sẽ chăm sóc cho cô ấy."
Ngũ Phong Tập ngừng lại một lát, không thể làm gì khác hơn là ấm ức nói, "Tôi cũng không biết bản thân sao lại thế này, cho nên nói những lời đó với Y Y, tôi thật đáng chết! Lạc, cậu giúp tôi khuyên Y Y, nhất định phải làm cho nó tha thứ cho ba ba này.
"Ừ, được."
Tiêu Lạc ngắt điện thoại, nhìn Ngũ Y Y nói, "Thật ra thì ba ba của em đã hối hận rồi, tôi có thể nghe được trong lời nói của ông ấy, thật ra thì ông ấy bây giờ rất áy náy, hơn nữa cảm thấy rất có lỗi với em. Y Y, thật ra thì bất kể là thế nào, ông ấy cũng là ba ba của em, ông ấy cũng là quan tâm em."
Ngũ Y Y không nói lời nào.
Tiêu Lạc thở dài, nhấn ga, cho xe chạy nhanh một chút.
Nhà của Tiêu Lạc là một khu dân cư hạng sang ở trung tâm thành phố.
Lái xe hơi vào bãi đỗ xe, Tiêu Lạc mở cửa xe, kéo Ngũ Y Y xuống, Ngũ Y Y đột nhiên hốt hoảng, chớp mắt nói, "Tôi, tôi không thể tới đây làm phiền anh . . . .. Tôi đi."
Tiêu Lạc ngăn cản Ngũ Y Y, cau mày nói, "Em có thể đi được nơi nào? Em và tôi còn nói làm phiền làm gì, không phải là quá xa cách sao?"
"Tôi đi tìm Giang Đình, chỗ cậu ấy có giường cho tôi."
"Đã muộn thế này, lại đến chỗ Giang Đình, lại muốn làm Giang Đình lo lắng. Trước hết em cứ ở lại chỗ này của tôi một đêm, em yên tâm, em ở phòng khách, tôi sẽ không làm gì em. Em không tin tôi hay sao?"
Ngũ Y Y nhìn Tiêu Lạc một cái, không nói cái gì nữa, bị Tiêu Lạc ôm bả vai, cùng đi vào thang máy.
Nhà Tiêu Lạc rất rộng rãi, khoảng hai trăm mét vuông, trong phòng rất sạch sẽ, bật đèn đặt dưới