Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
, "Ông chủ thật vĩ đại, cám ơn ông chủ khai ân! Vạn tuế!"
Hoắc Phi Đoạt cắt một tiếng, âm thầm bật cười, ngắt điện thoại.
Bên này vừa mới ngắt điện thoại, cửa liền bị đẩy ra, Phúc Hi đi vào, đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm, tò mò nhìn Hoắc Phi Đoạt, chất vấn hắn, "Anh Phi Đoạt, em gọi anh mấy tiếng, anh đều không trả lời, anh trốn ra đây nói chuyện với ai? Cho em xem điện thoại một chút!"
Bàn tay nhỏ bé trắng nộn của Phúc Hi đưa tới.
Hoắc Phi Đoạt nhíu nhíu mày, không đưa ra điện thoại di động, lại nói sang chuyện khác, "Không phải em nói làm cho anh mấy món ăn ngon sao, làm xong chưa? Hay là không thành công, đã thành bánh hồ bột ngô rồi."
Phúc Hi dậm chân một cái, làm nũng, "Anh Phi Đoạt coi thường người ta! Người ta mới không có vô dụng như vậy đâu! Không phải khoác lác, quả thật là sắc hương vị đủ cả, nhanh lên một chút, chúng ta đi xuống nếm thử một chút tay nghề của đầu bếp Phúc Hi."
Nói xong, Phúc Hi lôi kéo tay của Hoắc Phi Đoạt, cười ha hả chạy ra ngoài.
Hoắc Phi Đoạt lặng lẽ đưa điện thoại di động nhét vào trong túi quần.
Nghe xong điện thoại của Hoắc Phi Đoạt, tất cả buồn phiền của Ngũ Y Y đều tiêu tan, cô há miệng nuốt xuống một thìa điểm tâm to, uống một ngụm trà sữa, hướng về phía Tiêu Lạc cảm thán, "Có lúc, người kia đáng ghét làm cho người ta hận không thể cách hắn thật xa, lại có lúc, cũng coi như là khoan dung vĩ đại."
Tiêu Lạc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hưng phấn của Ngũ Y Y, không nhịn được nhíu mày, "Em nói là . . . . .. "
"Hoắc Phi Đoạt! Chú Hoắc!" Ngũ Y Y vui sướng hài lòng khi nhắc tới Hoắc Phi Đoạt.
Lông mày Tiêu Lạc, nhíu lại càng sâu.
"Y Y, em thế nào lại có qua lại với Hoắc Phi Đoạt?"
"Nga, cái này à, có thể nói là quá kịch bản, quá cẩu huyết. Ngày hôm đó, em cỡi xe . . . . . . " Ngũ Y Y đứng lên nói, vừa nói, vừa mặt mày hớn hở khoa tay múa chân, có lúc còn vui vẻ cười khanh khách.
Tiêu Lạc nghe, không nhịn được thở dài.
Một khi Y Y nói tới Hoắc Phi Đoạt, có lẽ chính cô cũng không phát hiện, cô rất tự nhiên nhẹ nhõm khoái trá vui vẻ.
Chẳng lẽ . . . . .Thật sự là Hoắc Phi Đoạt có thể mang đến cho Ngũ Y Y cảm giác an toàn và có thể dựa vào?
"Chính là như vậy đó! Em cứ như vậy bị thúc dục trở thành hầu gái của thủ lĩnh hắc bang!" Ngũ Y Y nói xong, chớp chớp đôi mắt to.
Tiêu Lạc lại nghĩ thầm, em nói lại đoạn truyện cũ này, em có chút xíu nào cảm giác bị thúc giục? Ngược lại tâm tình rất là cao hứng đi.
Tiêu Lạc lắc đầu một cái, hoảng hốt xua đi bất an trong đầu, an ủi mình, Y Y căn bản không đem Hoắc Phi Đoạt để ở trong lòng, ở trong mắt Y Y, Hoắc Phi Đoạt chẳng qua chỉ là chủ nợ, ông chủ.
Đúng vậy.
Tiêu Lạc cười nhạt một tiếng đứng lên, "Tốt lắm, chuyện xưa đã kể xong, chúng ta cũng nên đi nấu thuốc đi, không phải là nhất định phải uống xong thuốc mới có thể đi ngủ sao?"
Ngũ Y Y dùng sức gật đầu, "Đúng vậy đúng vậy, nếu như em không uống thuốc đúng hạn, chắc chắn chú Hoắc sẽ đem đầu của em ra làm bóng đá."
"Tốt lắm, anh đi nấu thuốc, em sẽ xem TV."
Ngũ Y Y ngồi ở trên ghế sa lon xem ti vi, hướng về phía bóng lưng của Tiêu Lạc nói, "Vất vả anh rồi."
Tiêu Lạc dựa vào cửa bếp nhìn Ngũ Y Y, một lời hai ý nghĩa nói, "Em nhờ cậy anh vất vả cả đời cũng được."
Ngũ Y Y có chút ngượng ngùng, vội vàng dời mắt đi chỗ khác, không dám nhìn Tiêu Lạc, đi xem TV.
Phúc Hi vô cùng thân thiết ôm chặt cánh tay Hoắc Phi Đoạt, đưa hắn đến ngồi bên bàn ăn: “Không nên vui mừng quá nha, bỗng nhiên Phúc Hi của anh trở nên hiền lành mà!”
Phúc Hi tính trẻ con ngoắc tay về phía người giúp việc, người giúp việc bưng lên một mâm thức ăn to.
Hoắc Phi Đoạt mĩm cười nói: “Phúc Hi của chúng ta từ nhỏ đã hiền lành rồi, nấu ăn món nào cũng ngon cả.”
Phúc Hi cười híp mắt nói: “Vì muốn nấu cơm cho anh Phi Đoạt cả đời, nên em đã bắt đầu cố gắng từ nhỏ mà.”
Hoắc Phi Đoạt hơi nhíu mày.
Phúc Hi chống cằm, cười hạnh phúc nhìn Hoắc Phi Đoạt ăn, liền nói nhanh: “Em không cần mở nhà hàng, anh cũng có tiền, em không cần đi làm, em vẫn ở nhà nấu cơm cho anh, để cho anh mỗi ngày đều được ăn cơm do chính em nấu.”
Hoắc Phi Đoạt cau chặt chân mày, thản nhiên liếc Phúc Hi một cái.
Hắn suy nghĩ nói: “Em vừa đến Trung Quốc, ngày mai anh sẽ dẫn em ra ngoài ăn, không phải em rất thích ăn lẩu sao? Anh sẽ mời em ăn lẩu.”
“Em làm sao thích ăn lẩu?” Phúc Hi phản ứng nhanh trợn to hai mắt.
“Khụ khụ” Hoắc Phi Đoạt suýt chút bị sặc, giật mình nhìn Phúc Hi “Anh nhớ em thích ăn a?”
Phúc Hi mất hứng xụ gương mặt nhỏ nhắn: “Anh Phi Đoạt, căn bản em không thích ăn lẩu, anh đã đem ai thích ăn lẩu nhớ lầm đến em rồi. Hừ, thật kém cỏi, ngày cả người ta thích ăn gì cũng không nhớ.”
Hoắc Phi Đoạt vuốt đầu Phúc Hi an ủi: “Ai da, công việc của anh nhiều vậy, sao có thể nhớ rõ được? Tóm lại ngày mai anh dẫn em ra ngoài ăn.”
Phúc Hi cười vui vẻ.
Hoắc Phi Đoạt lại ăn không vô, nhíu mày suy nghĩ.
Làm sao lại nhớ lầm chứ?
Làm sao lại nhớ lầm chứ?
Rốt cuộc là ai thích ăn