Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

đến đây đi!"
Ngũ Y Y hiên ngang lẫm liệt mở hai tay nhỏ, một dáng vẻ cứ tới đây.
Hoắc Phi Đoạt liếc nhìn Ngũ Y Y một cái, nghẹn cười, lại nhăn mặt nói, "Sau này em cứ ầm ĩ như vậy nữa, sẽ trừng phạt em như vậy, cho nên không nên chọc tôi nữa!"
"Ừ, không chọc, không chọc, nhất định không chọc!"
Ai dám chọc lão đại ngài, ngài lúc nào cũng mang súng bên người.
Ngũ Y Y buồn bã liếc về phía quần của Hoắc Phi Đoạt một cái.
Hoắc Phi Đoạt đặt nắm đấm ở khóe miệng, ho khan hai tiếng, che lại sự lúng túng của hắn, quay mặt nhìn ra bên ngoài, hỏi, "Cánh tay còn đau không?"
"Cánh tay?" Cánh tay cái gì?
Ngũ Y Y đã quên luôn chuyện cánh tay.
"A, cánh tay, không đau, thật sự không đau! Bác sĩ Trung y chú giới thiệu này thật vô cùng lợi hại, hôm nay lúc tỉnh lại liền hết đau."
Ngũ Y Y hướng về phía sau lưng Hoắc Phi Đoạt ra sức khua khua cánh tay.
Luôn muốn nhìn một chút chú Hoắc còn tức giận không, nhưng người này cứ quay mặt sang nơi khác, không để cho cô nhìn thấy vẻ mặt của hắn.
"Buổi tối uống thuốc chưa?"
"Hả?" Ngũ Y Y hoàn toàn đần độn.
Xong đời!
Buổi tối cô đã quên!
Hoắc Phi Đoạt lạnh mặt nhìn về phía Ngũ Y Y, "Tại sao không uống thuốc đúng giờ? Thân thể có vết thương chằng lẽ không biết uống thuốc đúng giờ sao? Bao nhiêu tuổi rồi, còn vô tâm vô phế như vậy!"
Ngũ Y Y cúi đầu, xoắn ngón tay ngập ngừng, "Trở về liền nấu không phải là được rồi sao."
Chú Hoắc giới thiệu thuốc Trung y, nhất định phải uống thuốc đúng giờ như bữa ăn, giống như đầu bếp làm món ăn, nhất định phải phải làm cho người khác ăn hết sạch mới hài lòng.
Thiệt là, tâm tính cái gì.
Hoắc Phi Đoạt cau mày đưa qua một cái bình giữ nhiệt, mở nắp, đưa tới phía dưới cái mũi của Ngũ Y Y, "Cho em! Uống nhanh lên! Đầu heo!"
"Mới không phải đầu heo! Đầu heo có xinh đẹp như vậy sao?" Ngũ Y Y ồn ào xong mới xoay qua nhìn bình giữ nhiệt, nói, "Còn bốc hơi nóng đây!"
"Không bốc hơi nóng còn gọi là bình giữ nhiệt sao? Uống nhanh!"
Ngũ Y Y nhăn nhăn mũi nhỏ ngửi ngửi, "A? Là thuốc bắc đắng như vậy!"
Hoắc Phi Đoạt không biết ừ nơi nào biến ra cái kẹo que, dụ dỗ cô, "Một hơi uống hết cũng không coi là rất đắng, uống xong cho em ăn cái này."
Ngũ Y Y thở dài, vẻ mặt đau khổ, bưng bình giữ nhiệt lên, nín thở một hơi, ừng ực uống hết thuốc bắc.
Uống xong thuốc bắc, lập tức đoạt lấy que kẹo, nhét vào trong miệng, dùng sức liếm bẹp bẹp.
Hoắc Phi Đoạt nhìn dáng vẻ của Ngũ Y Y, giễu cợt, "Nha đầu ngốc!"
"Khi đi thi tên tôi đều đứng đầu, không có ngốc!"
"Mau đi xuống, làm chậm mất bao nhiêu thời gian của tôi, đi xuống!" Hoắc Phi Đoạt đẩy cái mông nhỏ của Ngũ Y Y.
"Người này, không chỉ tính khí không tốt, còn thô bạo như vậy."
Ngũ Y Y ngậm kẹo que, bị Hoắc Phi Đoạt đẩy xuống xe.






Ngũ Y Y ngậm kẹo que, bị Hoắc Phi Đoạt đẩy xuống xe.
Bên ngoài lạnh lắm a!
Một trận gió đêm thổi qua, lập tức làm Ngũ Y Y lạnh cóng phải ôm chặt cơ thể.
A Trung nhanh chóng chạy tới, tài xế cũng đã tới, Hoắc Phi Đoạt kéo cửa xe xuống, mắng, "Đần chết thôi! Còn đứng ngây ngốc ở chỗ này làm gì? Còn không trở về nhà nhanh một chút đi!"
Ngũ Y Y nhảy qua oán trách Hoắc Phi Đoạt, "Hôm nay chú ăn thuốc súng phải không? Tính khí không tốt! Hung dữ cái gì mà hung dữ!"
Ý nghĩ muốn chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, cũng hoa hoa lệ lệ tan vỡ.
Như vậy, tại sao Hoắc lão đại lại muốn như thế, mạnh mẽ hôn cô như thế?
Tại sao vậy chứ?
Ngũ Y Y lăn đi lăn lại không ngủ được, cũng nghĩ không ra chuyện này.
Suy nghĩ n khả năng, cũng đều bị cô pass từng cái một, cuối cùng, cô chỉ có thể kết luận, đó là cách Hoắc lão đại trừng phạt cô quá ầm ĩ. Chỉ có thể kết luận như vậy.
Ngũ Y Y mặc kệ mấy giờ rồi, gọi cho Hàn Giang Đình.
"A lô, người nào muốn chết hả? Có rắm mau thả!" (em thề đây là nguyên văn)
Âm thanh Hàn Giang Đình ngái ngủ truyền tới.
"Giang Đình, là mình đây, Y Y!"
"Mình còn phải ngủ, ngày mai hãy nói."
"Hôm nay! Nhất định phải là hôm nay! Cậu không nghe mình nói xong, hôm nay cậu cũng đừng nghĩ được ngủ!"
"Bà nội của tôi, cậu làm sao?"
"Này, Giang Đình, hôm nay Hoắc lão đại hôn miệng mình, còn đặc biệt đưa thuốc bắc tới cho mình, cậu nói, có phải Hoắc lão đại yêu mình hay không?"
"Mình lấy đầu của mình ra cam đoan với cậu, sư phụ của mình mới không coi trọng cậu! Người ta cái trường hợp gì mà chưa từng thấy qua, người như thế đã sớm chơi qua đủ loại trò chơi, sẽ không yêu người nào."
"Nhưng mà hắn hôn mình đó."
"Ai nha, miệng chạm miệng, không phải giống như bắt tay sao, chỉ là cọng lông thôi!"
"Chẳng lẽ sẽ không có một chút xíu khả năng, Hoắc lão đại yêu mình sao?"
"Mình van cậu bà nội, mình không muốn có thêm một vấn đề ngu ngốc tới chiếm dụng thời gian ngủ quý báu của mình có được không?"
"Giang Đình chết tiệt, cậu cứ coi thường người anh em của cậu! Hừ, ngủ đi ngủ đi, ngủ chết đi!"
Cúp điện thoại, trong lòng Ngũ Y Y hỗn loạn một hồi, rốt cuộc cô cũng thừa nhận.
Chú Hoắc có thể


The Soda Pop