Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342040
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.
g, từ trong nước ba chân bốn cẳng bò ra ngoài, đi tới sau lưng Hoắc Phi Đoạt, lấy lòng đấm đấm lưng cho hắn, “Lão đại, xin ngài bớt giận, tôi Ngũ Y Y không có ý định khinh nhờn thân thể ngài a, một chút xíu tạp niệm cũng không có”
Không có mới là lạ…..
Hoắc Phi Đoạt trong gương phẫn nộ nhìn Ngũ Y Y , cắn răng quát, “Thế nào, em còn muốn tiếp tục dụ dỗ tôi sao?”
“A? Tôi nào có”
Đấm lưng cho hắn, chân chó nịnh bợ, cũng gọi là dụ dỗ sao
Hoắc Phi Đoạt nhướn mày nhìn Ngũ Y Y , hung hăn nói, “Làm ướt người để dụ dỗ? Em chỉ làm như vậy thôi!”
Khốc khốc nói xong, hắn xoay người đi
Mới vừa rồi khóa kín cửa phòng tắm, lúc này bị Hoắc Phi Đoạt nhẹ nhàng mở ra
Cách! Một tiếng , chỉ còn Ngũ Y Y một mình đứng bên trong.
“cái gì, cái gì ướt người dụ dỗ a…..Nói cái gì vậy trời”
Ngũ Y Y lẩm bẩm, không hiểu nhìn về phía gương
“A!A!A” Ngũ Y Y soi gương la hoảng lên
Không nhìn không biết, nhìn rồi mới phát hiện, y phục cô thế mà tất cả đều ướt đẫm!
Quả , quả nhiên nhiên là…Dụ dỗ người cỡ nào a…..
Nếu như dưa trên giá trị cá nhân để tính, cô đây gọi là thơm lây mới đúng
Người ta Hoắc Phi Đoạt kim chủ như vậy, nơi đáng sờ cô cũng sờ rồi, hắc hắc, như vậy cũng không tệ nha
Ngũ Y Y cứ như vậy, ở trong phòng tắm Y Y(*dâm ý* Chu tước:Người như tên=.=), một hồi phải lo trái nghĩ, một hồi vui sướng, một hồi, xấu hổ(?), một hồi phẫn uất, một hồi phát điên
Đương đương đương!
Bên ngoài có người gõ cửa
Ngũ Y Y giật mình sau đó hoảng sợ co rút sau cánh cửa
“Ai vậy?”
“Có thể là ai?”
Bên ngoài truyền vào âm thanh trầm thấp của Hoắc Phi Đoạt, “Em chuẩn bị ở trong phòng tắm của tôi ngây ngốc ca 3đời sao? Lâu như vậy, con gà con cũng có thể ấp nở rồi”
Ngũ Y Y nhìn trần nhà, “Để tôi ở ại đây một lát nữa đi, tôi cần bình tĩnh lại”
“Cho! A Trung từ biệt thự Vọng Hải đưa y phục cho em, thay đi”
Vẫn như cũ giọng ra lệnh không cho ngừơi khác đường lui
Cửa bị Hoắc Phi Đoạt đẩy ra một chút, tay ném đống y phục vào
Ngũ Y Y nhổm người nhìn đống y phục, thở dài
Hoắc Phi Đoạt vẫn có thể nghĩ bảo người khác lấy y phục đến cho cô thay, lại nói vẫn là rất cẩn thận
Chỉ là…..
Cô thật sự không có mặt mũi đi ra ngoài
Cô từ nay vầ sau sao có thể đối mặt với chú Hoắc đây
Ngũ Y Y mè nheo 20 phút, sau mới mới rề rà thay xong đồ, giống như u hồn xuát thế đi ra
Trong phòng không có ai
Tiếp một cái cửa nữa đi ra bên ngoài
Ờ quầy rượi Hoắc Phi Đoạt mặc áo sơ mi màu cà phê, biến thành yêu nghiệt hại nước hại dân nhàn nhã ngồi đó
Quân âu bó sát đôi chân thon dài, cực kì mê người, ôm sát mông căng tròn(Chu tước :Sao giống miêu tả mấy em thụ trong đam mỹ thế này ^.^)
Áo sơ mi bao lấy thân trên cúc áo mở hai cái, mơ hồ lộ ra lồng ngực cường tráng, dáng vẻ bất cần đời nhưng đầy vẻ khí phách
Ngũ Y Y tay bấu tường, cắn môi, gương mặt đỏ bừng, tội nghiệp đứng đó
Mắt, như tên trộm liếc nhìn Hoắc Phi Đoạt
Sờ qua bộ vị mấu chốt của ai kia, chính là không giống nhau!
Thế nào hiện tai lại nhìn Hoắc Phi Đoạt , cảm giác như nhìn nam nhân vậy trời(?)
Ngũ Y Y! Hồi hồn! Hồi hồn a!
Ngũ Y Y dùng sức lắc a lắc đầu
“Uống cà phê hay trà sữa?”
Hoắc Phi Đoạt quét mắt nhìn Ngũ Y Y một cái, sắc mặt bình tĩnh, tư thái ưu nhã
Giống như, vừa rồi không hề có chuyện gì xảy ra
Ngũ Y Y từ từ mang giầy, “Cà phê….”
Hoắc Phi Đoạt tay pha cà phê, không nhìn Ngũ Y Y, “Em tìm tôi có chuyện gì ?”
Hoắc Phi Đoạt tay pha cà phê, không nhìn Ngũ Y Y , “Em tìm tôi có chuyện gì?”
“À?” Ngũ Y Y căng lớn mắt
Đúng nha, cô chạy tới đây rốt cuộc là vì cái gì
Ngũ Y Y vỗ đầu mình, “Xem ta óc heo chưa này! Đem chuyện quan trong quên mất tiêu rồi”
Hoắc Phi Đoạt một câu hai nghĩa nói, “Em cũng không phải là óc heo, rất thông mình nha, cũng bết dùng cái thân tam đăng tàn phế đế quyến rũ tông tài Đế vương tập đang nha”
Ngũ Y Y rũ hai bả vai xuống
Vài phút sau, cô mới gom góp đủ dũng khí một hơi nói, “Tôi nói, thân thể tôi không có đến nỗi tàn phế như vậy chứ? Bạn học đều hâm mộ dáng người của tôi nha, ít nhất hơn tàn phế rất nhiều mà”
Hoắc Phi Đoạt da mặt run run, lén nở nụ cười
Hoắc Phi Đoạt ngồi trên ghế, đầu ngón tay gõ gõ mặt bàn quầy rượi, nhịn không được nhăn mặt, “Nói mau! Tới tìm tôi có chuyện gì, tôi rất bận”
“Việc của ngài không phải là đi tắm sao, hừ”
“cái gì?” Hoắc Phi Đoạt lập tức thay đổi sắc mặt nhìn Ngũ Y Y, Ngũ Y Y bị sát khí lẫm liệt từ ánh mắt ái đó, lập tức ỉu xìu một cái
“Tôi nói ngài nhất định rất bận rồi…Lão tổng của tập doàn Đế Vương so với Tổng thống còn vội hơn. Ha ha ha ha”
“Không cần vòng vo, nói đi”
“A, để tôi suy nghĩ đã, rốt cuộc tới đây làm gì nhỉ?”
Ngũ Y Y khuôn mặt nhăn nhó, cô quên mục địch tới đây rồi
HOẮC Phi Đoạt thở dài, “Cố Tại Viễn….”
“A! Đúng rồi , Cố Tại Viễn! Tôi muốn phỏng vấn anh ta, nhưng anh ta không đồng ý”
“Liên quan gì đến tôi?”
Hoắc Phi Đoạt nói thật nhẹ nhàng, một bộ dạng mĩ nam đang cờ rất nhàn nhã, Ngũ Y Y bị chọc