Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2036 lượt.
giận rất muốn vo vo cái mặt chết người kia
“Đây không phải là đi cầu ngài sao, ngài độ lượng nói với Cố Tại Viễn, để anh ta tiếp nhận phỏng vấn của tôi”
Ai, dân chủng ngheo rớt mùng tơi, cầu xin tiền lẻ không dễ dàng a, vì hai vạn tiền thưởng, cô chiêu gì cũng dùng hét rồi
“A, em hôm nay là tới cầu xin tôi giúp em. Nhưng vì cái gì em lại đặc biệt cầu xin tôi, cũng là em sờ ngực tôi, em thơm lây?”
Hoắc Phi Đoạt dáng vẻ vô tội nói
Ngụ Y Y nhất thời áy náy cực kì, thở dài nói, “Hoắc lão đại, Hoắc tổng, chú Hoắc, là tôi sai rồi, tôi ngàn sai vạn sai không nên chiếm tiện nghi của ngài a! Tôi tội đáng chết vạn lần! Van ngài, đứng nói nữa có đựơc hay không?”
Nói xong, cô liền hối hận muốn chui xuống đất cho rồi
“Em hôm nay chọc tôi hko6ng vui, tôi không muốn giúp em”Hoắc Phi Đoạt nói nói xong, nhìn Ngũ Y Y mắt liếc ra cửa
Ngũ Y Y khuôn mặt khổ sở muốn chết, nhẹo đầu nhìn Hoắc Phi Đoạt,”Vậy chú nói, làm sao để ngài có thể vui vẻ a? Làm sao ngài mới giúp tôi đây?”
“Để tôi suy nghĩ”
Ngũ Y Y nóng nảy, đi lên ôm lấy cánh tay của Hoắc Phi Đoạt, dùng sức lay a lay, “Còn muốn nghĩ cái gì, không cần suy nghĩ, chú bây giờ gọi điện cho Cố Tại Viễn, để hăn đồng ý cho tôi phỏng vấn đi”
Hoắc Phi Đoạt nhìn trên tường một chút, “Tôi bây giờ có cuộc họp”
“A? Đi họp á?”
Ngũ Y Y dúi đầu vào ngực Hoắc Phi Đoạt, tiết khí
Hoắc Phi Đoạt cố ý lôi kéo nói, “Ai có thể giúp tôi thắt cà vạt đây?”
Ngũ Y Y mất ba giây tiêu hóa, giơ tay phải lên, lấy lòng kêu lên, “A, tôi, tôi ! Tôi giúp chú”
“Em? Em biết sao?”
“Tưng làm qua”
Hoăc Phi Đoạt âm thầm hài lòng, trên miệng lại nói, “Nhớ, không được nhân cơ hội xoa đầu tôi”
Ngũ Y Y gương mặt tối lại, âm thanh buồn bực, “Bảo đảm không”
Thiệt là, Hoắc Phi Đoạt nói xong cô giống như cá thấy nước , bộ dạng sắc nữ không khác gì.
Thiệt là, Hoắc Phi Đoạt nói cô giống như một đại sắc nữ thấy đàn ông là muốn ôm.
Hoắc Phi Đoạt ngồi trên ghế sofa, Ngũ Y Y khom người xuống, chổng mông đeo caravat cho hắn.
Tư thế này thật mệt mỏi quá!
Cái caravat này sao lại khó đeo như vậy.
Ngũ Y Y không ý thức được mình đã ngồi trên đùi của Hoắc Phi Đoạt, đeo caravat cho hắn.
Hoắc Phi Đoạt còn sợ Ngũ Y Y bị ngã ra đằng sau, hai tay còn đặt ở eo của cô.
Ngũ Y Y làm chuyện gì cũng vô cùng nghiêm túc, vô cùng chú tâm, lúc này, trong đầu cô không còn việc gì ngoài việc loay hoay với chiếc caravat kia.
Không hề chú ý tới, mặt của bọn họ rất gần nhau.
Không chú ý tới, Hoắc Phi Đoạt nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình.
Hơi thở của hai người, cùng hòa vào làm một.
"Ừm, đã xong! Woa, tôi còn rất xuất sắc đó, tôi thắt caravat cho chú thật đẹp, rất đúng cách."
Ngũ Y Y nghiêng đầu nhìn caravat, hé miệng nhỏ nhắn tươi cười.
"Ừ." Bàn tay lớn của Hoắc Phi Đoạt vỗ vỗ cái mông đầy đặn của Ngũ Y Y, "Đeo caravat mà em cũng có thể chiếm tiện nghi của tôi, bản lĩnh của em thật thâm hậu."
"Hả?"
"Nói em đó, vấn còn không đứng ra khỏi người tôi?"
Hoắc Phi Đoạt giả bộ trừng mắt, Ngũ Y Y mới giật mình tỉnh ngộ, cô lại đang ngồi trên đùi người ta!
"A a a, xấu hổ quá, tôi không có để ý. . . . . .Thật sự không phải cố ý. . . . .. Lần này tôi thật sự oan uổng. . . . . . "
Ngũ Y Y hận không thể sinh ra tám cái lưỡi để kêu oan.
Hoắc Phi Đoạt đã đứng lên, dáng người thẳng tắp, toàn thân tràn ngập hơi thở nam tính mạnh mẽ.
Ngũ Y Y đuổi theo phía sau hắn giải thích mình trong sạch thế nào, thuần khiết thế nào.
Hoắc Phi Đoạt đột nhiên dừng bước, xoay người, Ngũ Y Y không có chú ý, cả người đều dán vào trên lưng người ta.
Hoắc Phi Đoạt lành lạnh nói, "Nói như vậy, lúc trước em cũng là oan uổng sao."
Ặc.
Ngũ Y Y choáng váng.
Tại sao khi nói chuyện với Hoắc Phi Đoạt, cô luôn ở thế hạ phong vậy.
"Tôi tôi tôi tôi. . . . "
Ngũ Y Y còn chưa nghĩ ra lời đối phó, Hoắc Phi Đoạt đã đi ra ngoài họp.
Ngũ Y Y nhụt chí ngã úp sấp trên ghế sofa, tức giận lăn lộn.
Hoắc Phi Đoạt đi họp rồi, Ngũ Y Y tự nhiên trở thành người nhàn rỗi.
Cô nhìn quanh gian phòng này, đi dạo đến gian phòng kia, cuối cùng lại chạy đến ghế giám đốc của Hoắc Phi Đoạt, muốn dùng máy tính của Hoắc Phi Đoạt chơi game một lát.
Ai biết được, máy tính của người ta cần dùng mật mã, Ngũ Y Y nhập vào mấy cái mật mã cũng đều không thành công.
"A! Ai cho cô ngồi ở bàn làm việc của Hoắc tổng?"
Một nam thư kí tiến vào, đột nhiên nhìn thấy Ngũ Y Y, dọa anh ta sợ không nhẹ, quay lại quát lớn Ngũ Y Y.
Tất cả trên bàn làm việc của Hoắc tổng đều là tài liệu cơ mật, ngộ nhỡ cô ta là một gián điệp thương mại, vậy thì là đại phiền toái rồi.
"Cái bàn này cũng không phải làm từ bùn, tôi ngồi một chút cũng sẽ không làm hỏng, làm sao vậy?"
"Đi xuống! Ai cho phép đi tới bàn làm việc của Hoắc tổng! Đi xuống!"
Ngũ Y Y ngang ngạnh nghểnh cổ, "Không!"
"Cô cô cô cô cô nhanh xuống cho tôi!" Người đàn ông trẻ tuổi kia đi tới, cầm lấy cánh tay Ngũ Y Y kéo xuống.
Ngũ Y Y cũng vô cùng bướng bỉnh hắt tay ra, càng bám chặt cái bàn không đi xuống.
"Làm gì vậy!" Giọng nói