Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2180 lượt.
tao sao có thể tỏ tình với mày? Trong lòng anh ấy chỉ có tao! Anh ấy và tao đã ở chung với nhau, tình đầu ý hợp, anh ấy nói với tao rất nhiều điều ngọt ngào, anh ấy nói anh ấy chỉ yêu một mình tao thôi! Anh ấy còn lâu mới tỏ tình với mày! Còn lâu mới hôn mày! Tất cả đều là mày tự bịa đặt! Vì muốn giữ mặt mũi nên mày mới nói dối! Tao sẽ không tin đâu! Sẽ không tin cái con bị Tiêu Lạc vứt bỏ! Tiêu Lạc ưu tú như vậy, mày không có được đương nhiên sẽ không cam lòng, cho nên mày mới muốn dây dưa với anh ấy, cố gắng quyến rũ anh ấy, không thành công nên mày mới làm anh ấy bị thương, có phải không! Đồ đàn bà không biết xấu hổ!"
Ngũ Y Y nheo mắt lại, thân thể khẽ run rẩy.
“Lời tôi vừa nói cô nghe không hiểu sao?”
Hoắc Phi Đoạt lạnh lùng nhìn Ngũ Nhân Ái.
Ngũ Nhân Ái há miệng thở dốc, có chút thở không ra hơi.
“Xem ra thật ngu ngốc, tiếng người nghe không hiểu, quả nhiên không thuộc loài người. Tôi nói, Tiêu Lạc nhà cô mặc dù xuất sắc, chẳng lẽ Hoắc Phi Đoạt tôi không xuất sắc?”
“A?” Ngũ Nhân Ái hít một ngụm khí lạnh, tăng thêm dũng khí nói: “Tuy rằng ngài không xuất sắc, nhưng trong ở trong chúng ta cũng đã nổi tiếng rồi. Ngũ Y Y vốn luôn thích vị hôn phu của tôi, nhưng mà Tiêu Lạc không coi trọng cô ấy, mà lựa chọn tôi, Tiêu Lạc thích tôi. Ngũ Y Y không chịu nổi bị vứt bỏ, cô ấy mới có thể làm như vậy với Tiêu Lạc.”
Hoắc Phi Đoạt cười lạnh: “Tôi thật buồn, người phụ nữ của Hoắc Phi Đoạt tôi tại sao lại thích Tiêu Lạc?”
“A?” Ngũ Nhân Ái và Ngũ Nhân Tâm đều sợ hãi kêu lên một tiếng.
Lời nói của Hoắc lão đại có ý gì?
Hoắc Phi Đoạt cúi đầu thâm tình nhìn Ngũ Y Y, lấy tay vuốt mái tóc cô, động tác cực kỳ sủng ái ái muội: “Còn chưa hiểu sao? Y Y, là người phụ nữ mà Hoắc Phi Đoạt tôi thích, là người phụ nữ mà Hoắc Phi Đoạt tôi sẽ yêu thương cả đời, cô ấy căn bản không thích Tiêu Lạc, cô ấy cũng chưa nói bị Tiêu Lạc vứt bỏ. Nếu để một viên kim cương và một tảng đá bên cạnh cô, cô nhất định sẽ chọn kim cương, mà sẽ không liếc mắt nhìn tảng đá một cái chứ? Đạo lý giống nhau. Tôi luôn là bạn trai của Y Y, cô ấy làm sao có thể bỏ tôi mà đi thích Tiêu Lạc chứ? Các người đến hỏi người khác, bọn họ cũng thấy khác thường thôi.”
Ngũ Y Y run bắn người.
Hoắc Phi Đoạt vừa mới công khai nói cái gì?
Anh ta thế nhưng lại nói cô là người phụ nữ anh ta yêu thương cả đời, còn nói anh ta là bạn trai của cô, trời ạ!
Cô có chút không chịu nổi rồi.
Ngũ Nhân Ái cũng khiếp sợ lui về phía sau vài bước, nhanh chóng nhìn Hoắc Phi Đoạt và Ngũ Y Y, hít thở dồn dập: “Không có khả năng…………Điều đó không có khả năng….. Hoắc lão đại sao có thể thích loại phụ nữ này? Nó là con riêng! Mẹ của nó là đào hát, nó là cái đồ bỏ đi.”
Hoắc Phi Đoạt không vui nhíu chặt chân mày, A Trung đứng sau lưng hiểu rõ ý Hoắc Phi Đoạt, anh bước lên một bước, đá Ngũ Nhân Ái ra ngoài.
Ầm!
Ngũ Nhân Ái rơi vào vách tường, giống như con thằn lằn.
Cô ta há miệng thở dốc, muốn thở một ngụm, nôn ra một ngụm máu tươi!
Sau đó cô khom người kịch liệt ho khan đứng dậy.
Cô vừa mới té ngã, lục phủ ngũ tạng như muốn vỡ tung.
Ngũ Y Y sợ tới mức há to miệng!
Má ơi, một cước của chú A Trung thật ác!
Hoắc Phi Đoạt lạnh lùng nói, giống như nói thời tiết hôm nay thật lạnh: “Miệng bẩn, dám chửi người phụ nữ của tôi, đây là một chút giáo huấn.”
Khóe miệng Ngũ Nhân Ái chảy máu tươi, khó khăn lắm mới không ho khan, sợ hãi nhìn Hoắc Phi Đoạt.
Hoắc Phi Đoạt đưa tay vuốt ve gương mặt Ngũ Y Y, cười như không cười cúi đầu nhìn cô: “Thế nào? Vật nhỏ? Lại mềm lòng rồi hả? Cô ta vừa mới ác độc chửi em đó.”
Cái loại giọng điệu sủng ái này, có thể hòa tan mọi người ở đây.
Ngũ Y Y chọc vài cái vào ngực Hoắc Phi Đoạt, ngẩng gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn anh: “Các cô ấy không mắng chửi người thì không phải là các cô ấy, tôi đều quen rồi, thật ra các cô ấy cũng đã nói qua vài câu như vậy, cũng không có gì mới. Chấp nhặt với các cô ấy làm gì. Thật không mạnh mẽ.”
“Được, nghe lời em. Dạy dỗ các cô ấy rồi. Vật nhỏ, em con các cô ấy là người nha, nhưng các cô ấy chưa từng coi em là người nhà.”
Hoắc Phi Đoạt ôm Ngũ Y Y xoay người đi vào bên trong.
Ngũ Y Y thở dài: “Tôi chưa từng hy vọng các cô ấy sẽ xem tôi là người nhà.”
“Cậu mới không lải nhải! Cậu luôn hy vọng đều được người khác quan tâm! Tôi còn không biết cậu sao? Nha đầu mạnh miệng!” Hàn Giang Đình không chừa mặt mũi cho Ngũ Y Y, trực tiếp vạch trần cô.
Ngũ Y Y trừng mắt Hàn Giang Đình.
Hàn Giang Đình trốn sau lưng Hoắc Phi Đoạt: “đó đó đó, có Hoắc lão đại che chở tôi đó, Nói cho cậu biết, Y Y xấu xa, trước mặt đàn ông không thể nói dối, Hoắc lão đại là người đàn ông của cậu đó.”
“Câm miệng cậu lại đi, phiền chết.”
Lúc này Ngũ Y Y mới nhớ tới, xoay người lại, nhìn Ngũ Nhân Ái vẫn đứng ngây ngốc ngoài hành lang, cách cô vài mét, Ngũ Y Y ẩn ẩn nói: “Ngũ đại con nhóc, xem trọng vị hôn phu của cô đi, hiện tại tôi không yêu thích anh ta, tôi có Hoắc Phi Đoạt của tôi rồi. Có lẽ tôi đã thích anh ta một lần, nhưng mà đều đã qua rồi, hiện tại tất cả đều đã qua, đối