Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
u xa như vậy?
"Này này, Y Y, mình nói, Y Y." Hàn Giang Đình muốn ngăn Y Y nói tiếp, lại bị ba người tràn đầy cuồng nhiệt kia đẩy sang một bên.
Hàn Giang Đình đứng bên cạnh thở ra một hơi. Được rồi, các người muốn bị nha đầu hư hỏng kia chính đến chết, lại vận ngu ngốc vội vã đi chịu chết, tùy các người thôi.
Ngũ Y Y thè đầu lưỡi phấn hồng, vẻ mặt đáng yêu gợi cảm, "Em thật sự muốn cùng các học trưởng tìm hiểu làm quen một chút. Đúng là, làm sao bây giờ? Em chỉ có một a..., không thể chia làm ba cùng ba người hẹn hò? Cho nên mới nói, ba học trưởng thương lượng một chút, cuối cùng là ai muốn cùng em hẹn hò? Được rồi, em chờ các anh quyết định rồi tới gặp em nha."
Ngũ Y Y nói xong, hướng ba người kia khoát tay áo, thướt tha đi qua.
Ba người ngẩn ra một hồi, mãi đến sau khi say mê nhiệt tình tan dần, mới bắt đầu khắc khẩu.
"Tôi lớn nhất, tôi đi!"
"Dựa vào cái gì cho anh đi? Anh là người kém cỏi nhất! Nên là tôi đi mới đúng!"
"Hai người các anh mới rồi đều chen lên trước, đẩy tôi ra sau, phải là tôi đi!"
Hàn Giang Đình ở bên cạnh nhìn, cũng không mở miệng khuyên bảo, được thôi, để cho ba người kia đánh nhau đi.
Hàn Giang Đình hít hít mũi, "Đã biết ba người các ngươi thế nào cũng bị đùa giỡn mà, đáng chết, đồ ngu!"
Hàn Giang Đình lấy tay vén vén tóc, một tay đút vào túi quần, huýt sáo đi về phía Ngũ Y Y vừa đi.
Lúc tan học buổi chiều, Hàn Giang Đình và Ngũ Y Y như thường lệ đi chung, đột nhiên thấy phía trước có nhiều người tụ tập.
"Lại có chuyện lạ gì sao? Đi đến xem thử?" Hàn Giang Đình rướn cổ, hỏi Ngũ Y Y.
Ngũ Y Y vẫn như cũ tự tin đi về phía trước, "Nhìn cái gì vậy, cũng không phải tin tức người ngoài hành tinh xâm lược, có gì hay, đi thôi."
Ngũ Y Y nắm y phục Hàn Giang Đình kéo đi.
Lúc này, một người thanh niên chạy đến, thở hổn hển, tức giận nói với Hàn Giang Đình, "Giang ĐÌnh, Giang Đình! Cậu mau tới xem một chút, mấy tin tức kia đều liên quan đến Ngũ Y Y....."
Nói đến đây thì không dám nói tiếp, nhìn Ngũ Y Y liếc mắt một cái.
Mặt Ngũ Y Y lập tức lạnh xuống.
"Mẹ nó! Mình đến nhìn xem chuyện gì!" Hàn Giang Đình nhảy dựng lên, đi nhanh tới bảng thông báo.
Ngũ Y Y hít sâu một hơi, cũng đi tới.
"Này, thật khó tin a..., thì ra hoa hậu giảng đường là con riêng...."
"Là con gái của người phụ nữ làm ở quán bar..., thân thế thật ly kì."
"Có phải cái loại không biết ai là cha?"
Một đám người vây quanh bảng thông báo, bàn tán lao nhao.
Hàn Giang Đình đẩy mọi người ra, vọt tới phía trước, lướt qua từng mục.
Chỉ thấy trên bảng thông báo dán ảnh chụp của Ngũ Y Y, bên cạnh dùng bút xóa viết mấy chữ:
Hoa hậu giảng đường là con riêng!
Phía dưới còn có mấy chữ: mẹ đẻ là vũ nữ ở quán bar!
Sau cùng viết: Không biết ai là cha.
Oanh!
Đầu Hàn Giang Đình nổ mạnh.
"Mẹ nó, đây là tên khốn nào dám viết bậy? Đây không phải là nói bậy sao? Người nào dám tung tin bậy bạ? Cái này cũng không chính xác! Viết lung tung vu oan người khác, muốn bị bắt đến cục cảnh sát sao! Để tôi biết được tên khốn nào làm mấy chuyện xấu này, tôi nhất định không tha cho người đó, chờ tôi xé xác người đó đi!"
Hàn Giang Đình tức giận xé mấy bức ảnh.
Một bàn tay nhỏ chặn lại động tác của anh, Hàn Giang Đình đỏ mắt nhìn qua, thấy vẻ mặt bình tĩnh của Ngũ Y Y.
"Y Y?" Hàn Giang Đình khẩn trương muốn che giấu những thông tin này, "Y Y, cậu đừng nhìn, chuyện ở chỗ này, cậu đừng để ý."
Ngũ Y Y đột nhiên nở nụ cười, ánh sáng lạnh trong con ngươi giảm dần, "Có thể đi viết tiểu thuyết, quay phim truyền hình rồi. Giang Đình, cậu xem, tấm hình này chụp mình thật tốt nha, không thể tưởng tượng mình lại đẹp như vậy. Ha ha."
Sắc mặt Hàn Giang Đình xanh mét.
Anh hiểu rõ Ngũ Y Y, cô càng tức giận, càng giả vờ kiên cường, giả vờ không sao, thật sự thì rất đau, rồi lại tìm chỗ không người, chính mình vụng trộm tiêu hóa nó.
"Y Y, để mình bắt tên khốn dám nói hươu nói vượn kia, mình nhất định giết hắn!"
Ngũ Y Y cười gượng xoay người, "Mình thành người nổi tiếng vậy, thật vinh hạnh nha."
"Y Y....." Hàn Giang Đình khẩn trương xé tất cả ảnh trên bảng thông báo, ném vào thùng rác, bước nhanh đuổi theo Ngũ Y Y.
Hàn Giang Đình tìm, nhưng không thấy bóng dáng của Ngũ Y Y.
"Shit! Nha đầu kia chạy thật nhanh!" Hàn Giang Đình không có cách, dành phải tìm dọc theo đường về nhà Ngũ Y Y.
Đôi mắt Ngũ Y Y híp lại, cúi người, đạp xe thật nhanh.
Không biết đi tới đâu, đi đường nào, giống như người điên, điện cuồng đạp xe.
Vì sao lại muốn đem huyết thống của cô công khai trước mặt mọi người?
Vì sao phải tàn nhẫn như vậy!
Tôi là con gái riêng, mà tôi không phải là đứa không cha!
Tôi có cha!
Mẹ tôi cũng không phải là tiểu tam xấu xa, bà chỉ là một người phụ nữ ngu ngốc, ngốc đến nỗi đem sinh mạng làm của hồi môn tặng cho người đàn ông không nên yêu.
Bất tri bất giác, cô đã đên trước mộ mẹ.
Ngôi mộ được tân trang, bia mới, cỏ xanh mới mọc.
Ngũ Y Y thất thần ngồi xuống bên cạnh ngôi mộ, dựa vào, giống như dựa vào trong lòng mẹ.
"Mẹ, con đến r