pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341961

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.

ông biết trời cao đất rộng.
Ho8ac1 Phi Đoạt không thể làm gì khác hơn là từng bước từng bước đi tới chỗ Ngũ Y Y, bước chân tự nhiên và co dãn, toàn thẩn tỏa ra khí thế của người học võ lão luyện.
Ngũ Y Y nhìn Hoắc Phi Đoạt giống như một con báo đen đi về phía cô, nhất thời da đầu tê dại, không nhịn được suy nghĩ lung tung, Âu Dương Linh muốn gả cho người này, lỡ may hai người họ sau khi kết hôn, trên giường, làm đến điên loan đảo phượng cái ấy ấy tiến hành thì cái nam nhân võ công cao cường này một khi hơi dùng lực, Âu Dương Linh có thể bị hắn giết chết không…………Ô ô, cảnh tượng thật đáng sợ… ( Chu tước: nhìn xa trông rộng ghê)
Gả cho một người đàn ông là cao thủ võ thuật, chính là phi thường nguy hiểm.
Như vậy ngổn ngang suy nghĩ, Ngũ Y Y đối với Hoắc Phi Đoạt không nhịn được khiếp đảm, xoa xoa chân, nhỏ giọng hẹp hòi hỏi, “ Chú, sao lại tới đây?”
Cái chữ “ lại” đó khiến Hoắc Phi Đoạt cau mày.
Thế nào? Vật nhỏ này không muốn gặp anh sao?






Thân là một nam tử hán, nhìn thấy Hoắc Phi Đoạt đứng trước mặt, Hàn Giang Đình cũng không khỏi chảy nước miếng.
Hàn Giang Đình hiện tại đang tỏ lòng sùng bái với Hoắc Phi Đoạt.
Dáng dấp 1m9, hai chân thon dài và cường tráng.
Bởi vì thường xuyên rèn luyện thân thể, bắp thịt toàn thân, dáng người thì khopi3 cần phải bàn, hoàn mĩ đến mức người khác phải ghen tị.
Kiện mĩ mà không thô tục, cũng không phải thuộc loại gầy khô như que tăm.
Ngũ Y Y nắm tay Hoắc Phi Đoạt, dùng tiểu móng vuốt mập mạp xoa xoa mặt, con ngươi to tròn không ngừng lườm nguýt, bất mãn nhìn chằm chằm Hoắc Phi Đoạt.
Nhìn bộ dạng bất mãn của Ngũ Y Y, Hoắc Phi Đoạt tâm tình liền cực tốt, ha ha khẻ cười.
Ngạnh…..
Ngũ Y Y trợn mắt nhìn Hoắc Phi Đoạt.
Chú Hoắc…………..cười lên rất đẹp a, thật có thể nói là mê hoặc chúng sinh nha.
Hoắc Phi Đoạt giơ tay, vò rối tóc Ngũ Y Y, trước sau giọng nói vẫn lãnh khốc nhưng lại có mấy phần cưng chiều, “Đi, lên xe”
Ở đây có không ít người qua lại, mặc dù người của anh đã phong tỏa xung quanh, nhưng vẫn có người dướn cổ để nhìn.
Anh không sợ.
Nhưng anh lại sợ cuộc sống của Ngũ Y Y bị ảnh hưởng.
Ngũ Y Y vểnh miệng cao lên, “Này, đại nhân không nên khi dễ đứa bé a, tóc của tôi cũng bị chú làm cho rối loạn rồi, khi dễ người a”
Ngây ngốc đi theo mấy bước, chợt nhớ điều gì liền đứng lại hỏi, “ Gìơ đi chỗ nào a?”
Hàn Giang Đình nhìn hai bên, phát hiện mình bị lơ rối, gấp gáp kêu lên, “Sư phụ, sư phụ! Các người đi chỗ nào a, mang tôi theo có được hay không?”
Hoắc Phi Đoạt giờ mới nhìn tới Hàn Giang Đình, Hàn Giang Đình lập tức nịnh hót dao động cái đuôi sau lưng, cười đến rối tinh rối mù.
Hoắc Phi Đoạt khẽ nhăn đầu lông mày, “Không thể mang theo cậu”
Đàn ông bên cạnh Ngũ Y Y, anh đều nhìn không vừa mắt.
Hàn Giang Đình muốn khóc, “Tại sao a, sư phụ? Tôi rất ngoan, tôi lấy sinh mạng của Ngũ Y Y ra bảo đảm a. Vang người sư phụ, cho tôi theo nha”
Hoắc Phi Đoạt một cánh tay ôm lấy Ngũ Y Y, không vui nói, “Không thể”
Tiểu tử này là keo sao? Dính như vậy!
Là keo dính người?
Ngũ Y Y vùi trong ngực của Hoắc Phi Đoạt kêu lên, “Này này, hai người có nhìn thấy tôi không vậy, tại sao không hỏi ý kiến của tôi hả? Tôi còn chưa nói muốn đi mà! Hai người ở chỗ này thảo luận cái gì ? Còn cậu nữa, Hàn Giang Đình, dám dùng tính mạng của mình để bảo đảm cho cậu? Ai cho cậu cái quyền này hả? Tiểu tử thúi”
Hàn Giang Đình nhe răng, “Bạn tốt nha, không phải nên đồng cam cộng khổ sao? Đúng không?”
“Đúng cái đầu cậu” Ngũ Y Y theo thói quen khi dễ Hàn Giang Đình.
A Trung nhìn không nổi liền thúc giục, “Mau lên xe đi, người ở đây càng ngày càng nhiều, giao thông muốn tắc nghẽn rồi”
Ngũ Y Y cau mày, “ Chú, tôi nên về nhà rồi, còn muốn đi đâu a?”
Hoắc Phi Đoạt thở d,ài, “Đi ăn cơm, chẳng lẽ em không phải loài người, không cần ăn cơm?”
“Tôi đương nhiên là muốn ăn cơm…., chỉ là…Tôi vì cái gì phải theo chú đi ăn cơm a, tôi muốn về nhà”
Hoắc Phi Đoạt dùng sức suy nghĩ mốt, “Ngày mai là thứ bảy”
“Ưhm, thứ bảy, tôi biết, như thế nào?”
Cùng hôm nay ăn cơm tối có quan hệ sao, Ngũ Y Y thật sự không hiểu.
Hoắc Pgi Đoạt đen mặt nói, “Ngày mai là thứ bảy, em phải đến chỗ tôi để làm việc, chẳng lẽ hôm nay không muốn làm quen hoàn cảnh một chút trước sao?”
Nhất thời Ngũ Y Y hiểu được ý tứ câu nói của Hoắc Phi Đoạt.
“Nha…..Là bởi vì cái này”
“Lên xe thôi”
“Không được”
Nghe được Ngũ Y Y từ chối lần nữa, A Trung tưởng tượng là có trở ngại rồi.
A a a a, đáng chết Ngũ Y Y, nha đầu này tại sao không am hiểu như vậy a, Hoắc lão đại anh minh thần võ của bọn họ cho tới bây giờ cũng chưa bao dung người như vậy a
Hoắc Phi Đoạt hít sâu một hơi, đem hai tay đặt lên vai Ngũ Y Y, cúi đầu, quan sát Ngũ Y Y, thất bại hỏi: "Vì sao không được? Nha đầu? Còn có lý do gì?"
Ngũ Y Y cực lỳ thật thà nói: "Rõ ràng là ngày mai mới bắt đầu công việc, vì sao hôm nay phải quen thuộc hoàn cảnh, đây không phải là làm tăng lượng công việc lên sao? Đúng l