Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.

ý đụng ngã cô, Ngũ Y Y bị đụng phải thân thể lão đảo ngã xuống.
Tiêu Mai quay ngược trở lại, thấp giọng cắn răng nghiến lợi như cũ, “Coi như ta cầu xin cô, cách Tiêu Lạc nhà chúng ta xa một chút! Muốn quyến rũ Tiêu Lạc nhà chúng ta, ta là người đầu tiên không tha cho cô! Có ta ở đây, cô đừng mong có thể thỏa mộng Xuân Thu cùng Tiêu Lạc một chỗ! Hừ! Thừ hàng bẩn thiểu như cô không xứng, không xem mình là ai, con của một hép hát cũng đòi mơ cao sao? Còn dám nghĩ đến Tiêu Lạc nhà ta, Đồ bẩn thỉu”
Nhỏ giọng mắng xong, Tiêu Mai không thèm nhìn Ngũ Y Y bỏ đi.
Ngũ Y Y gắt gao cắn môi, tay nắm thành quả đấm, hít sâu, cô gắng hít sâu.
Mắc kệ cố gắng kiềm chế thế nào, cô cũng không thể không chế được thân thể run rẩy.
Tôn nghiêm bị chà đạp, so với bất kỳ đau đớn nào đều nghiệm trọng hơn bội phần.
Tiêu Lạc đối với cô không tệ, hôm nay lại vì bảo vệ cô mà bị thương, vì phần ân tình này, cô không thể cùng Tiêu Mai nào loạn thêm nữa.
Ngũ Y Y cô gắng khuyên bản thân mình một trận, sau đó nhẹ nhàng đi tới trước cửa phong Tiêu Lạc, đang muốn đi vào, liền nghe thấy âm thanh của Tiêu Lạc.
“Nhân Aí, em không cần đối với Y Y như vậy, cô ấy dù sao cũng là em gái của em, trên người đều chảy chung dòng máu, đây là điều không thể thay đổi. Em là chị, em cần phải che chở, bao dung cho cô ấy nhiều hơn. Ta không hy vọng từ này về sau, luôn thấy em đối với Y Y không nhân tình như vậy”
Tiêu Lạc lới nói rất nhẹ nhàng, cũng như con người hắn, luôn dịu dàng như vậy.
Ngũ Nhân Aí cúi đầu thút thít, “Lạc, ô ô, anh thật thích Y Y sao? Anh vì cái gì mà đều luôn luôn suy nghĩ cho nó. Anh có nghĩ tới hay không cảm nhận của mấy người chúng em? Ô ô, năm đó mẹ của nó câu dẫm ba của tụi em, mẹ chúng ta bởi vì đau lòng mà sinh bệnh nặng, như ba lại không quan tâm , mẹ cứ như vậy chết đi trong bệnh viện. Nêu như không phải mẹ của Ngũ Y Y đoạt đi ba, mẹ em căn bản sẽ không chết sớm như vậy! Ô ô ô, mẹ em vì hận mà chết ! Tiêu Lạc, anh nói xem, làm sao em có thể dung nạp nó chứ, chính nó hại chết mẹ của em! Ô ô ô”
Ngũ Y Y cả người run rẩy, miệng cố gắng hô hấp, tay gắt gao ôm chặt cánh tay của mình.
Cuối cùng cô không có đi vào phòng Tiêu Lạc, cô cúi thấp đầu, cực kì đau lòng đi về phía gian phòng của mình.
Bên ngoài mưa bắt đầu to, từng trận mừa đánh ập lên cửa kính tạo nên âm thanh hỗn độn.
Điện thoại vang lên, cô ngẩn người rất lâu, mới ý thức lấy điện thoại ra nghe.
“Y Y? Y Y! Cậu về nhà chưa? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mình đưởi theo cậu nhưng không thấy đâu? Sao không nghe điện thoại vây?”
Ân thanh lo lắng của Hàn Giang Đình vang lên.
Ngũ Y Y đột nhiên chóp mũi đau xót, nước mắt không ngừng chảy xuống, một chữ cũng không nói ra được, chỉ nghẹn ngào nghe điện thoại.
“Y Y, cậu làm sao vậy? Làm sao không nói lời nào? Xảy ra chuyện gì? Ai nha, mình đã nói, mấy cái cái tin tức ki cậu không cần tức giận, trường chúng ta không phải cách một thời gian thì hay có mấy cái tin tức bát quái hay sao, mấy cái này sẽ nhanh qua thôi, cậu không cần đề trong lòng a……., có nghe thấy không, Y Y? Cậu nói chuyện a Y Y? Có nghe thấy không hả?”
“Đang nghe………….” Cố gắng nói ra mấy chữ, cô đi tới gần cửa sổ ngồi xuống.
“Giọng cậu là lạ, Y Y, đã xảy ra chuyện gì?”
“Giang Đình………….” Ngũ Y Y hai mắt đẫm lệ.
“Hả? Mình nghe đây”
“Tại sao lại muốn quen mình” Ngũ Y Y ôm lấy thân thể, cảm giác rất lạnh.






“……….” Hàn Giang Đình im lặng.
Thật lâu sau, Hàn Giang Đình hơi khàn giọng lên tiếng, “ Đứa ngốc, đột nhiên hỏi cái này làm gì? Nếu không có cậu, mình sống không phải có chút nhàm chán sao?”
Ngũ Y Y chưa kịp hỏi lại chỉ nghe Hàn Giang Đình nói” Ngày mai tới đón” sau đó cụp một tiếng ngắt điện thoại.
Ngũ Y Y vén rèm cửa nhìn ra bên ngoài, tự nhủ với bản thân.
Ngũ Y Y, mày phải nhanh lớn lên.
Cúi đầu nhìn khuôn mặt thanh lệ của cô, Tiêu Lạc nhìn đến xuất thần.
Tiểu nha đầu, trong lúc ngủ mày luôn nhíu lại, cô nhất định đã trải qua rất nhiều khổ sở.
Tiêu Lạc nhẹ nhàng vuốt chân mày của cô.
“Nha đầu, mau lớn nhanh một chút, anh chờ em”
Khẽ cười một tiếng, sau đó đứng dậy li khai.
Ngày thứ hai thức dậy, bên ngoài vẫn mưa như cũ, chỉ là mưa không còn lớn như hôm qua.
Ngũ Y Y duỗi lưng, mở mắt, ngồi dậy.
Ah ? Cô như thế nào lại ngủ trên giường?
Cô nhớ mang máng, là cô ngủ dưới đất mà?
Nghe tiếng mưa rơi mà ngủ quên.
Tại sao lại bò lên giường mà ngủ đây?
Thật sự là kì quái!
Đánh răng, Ngũ Y Y đột nhiên nghĩ tới, hộp trang sức của Tiêu Mai tại sao lại chạy tới phòng của mình, khỏi cân nghĩ, nhất định là có người giở trò bỏ thứ đó trong phòng của cô.
Có thể bày ra loại sự tình này, khẳng định chính là ba con heo Ngũ gia kia.
Chờ xem, ba đầu heo , nếu để cô tra ra được, cô nhất định không tha cho bọn họ.
Hôm nay trời vẫn mưa, mặc váy thì được nhưng mang giày có vẻ không ổn, nếu mang mà chơi bóng sẽ bị ướt.
Ngũ Y Y chọn một cái áo màu xanh, phía dưới một cái quần màu xám tro, đem ống quần vén


Old school Swatch Watches