Tác giả: Chân Huyến Lệ
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
đi.
Hoắc Phi Đoạt nhấn nút call: “Quản gia nhanh chóng cho người lên dọn dẹp đi!”
Hoắc Phi Đoạt cau chặt chân mày đẹp, quan sát y phục của mình một chút.
Mới bị người phụ nữ này chạm qua, tại sao lại thấy ô uế như vậy chứ?
Hoắc Phi Đoạt đi về phía phòng tắm cực lớn của hắn, một lúc sau, từng món y phục từ ngoài vào trong, tất cả đều bị hắn ném ra ngoài.
Tiếp theo, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy ào ào.
Quản gia dẫn theo vài người đàn ông cao to đi vào, chỉ vào người phụ nữ hôn mê trong góc, vài người đàn ông im lặng đi qua, dùng một tấm thảm cuốn người phụ nữ trực tiếp khiêng ra ngoài.
Quản gia đi đến cửa phòng tắm nhặt từng món quần áo lên đem ra ngoài.
Lập tức có hai người phụ nữ vào phòng khử trùng.
Vài phút ngắn ngủi, trong phòng liền khôi phục lại không khí trong lành, ga giường, áo gối, thảm, nệm, gối dựa hoàn toàn mới.
Vòi sen phun nước ấm rơi trên thân thể cường tráng.
Hoắc Phi Đoạt nhắm mắt lại đứng dưới vòi nước như một vi thần, khiến cho nước chảy lên tóc hắn. Da thịt của hắn co dãn săn chắc, cả người đều là cơ bắp khỏe mạnh, từng khối thịt hết sức to lớn nhô lên, phát ra vẻ đẹp lộng lẫy.
“Ai…” Hoắc Phi Đoạt nhắm mắt lại hướng về phía nước, nhịn không được khẽ thở dài.
“Tại sao lại có người không giống như những người phụ nữ đáng ghét khác, thấy tôi liền dựa sát vào tôi chứ?”
Hắn nói “có người”, chỉ mình hắn biết rõ đó là người đặc biệt nào.
Cô gái kia sẽ không đến đây nữa, còn muốn trốn ra xa, giống như hắn là một loại dịch bệnh, đáng ghét!
Trong đầu đột nhiên hiện ra đêm hôm đó, cơ thể nhỏ nhắn xinh đẹp bày ra, cưỡng chế cô, xuyên vào trong cơ thể cô, có một mùi vị mất hồn.
Cọ!
Trước mặt Hoắc Phi Đoạt run rẩy thật mạnh, đột nhiên cảm thấy dâng nào trên.
Cái kia nhỏ bé như vậy, quả thật làm cho người ta cực kì sợ hãi.
“Shit! Chưa từng thất bại như vậy.”
Hoắc Phi Đoạt dùng nắm đấm hung hăng đánh vào tường, toàn bộ cơ bắp đều nổi lên.
Nếu vóc dáng hắn tắm vòi sen bị phụ nữ nhìn thấy, đoán chừng người phụ nữ nào nhìn đều phải hóa thành nước ngay tại chỗ.
A Trung đi vào phong khách thì thiếu chút nữ ngã khuỵu xuống.
Mồ hồi, Cố thiểu cởi mở thật, dám làm phòng khách lộn xộn như thế này.
A Trung nhìn bên trong thấy, Cố Tại Viễn hai chân mở ra cưỡi trên người trên người một nữ nhân, không chỉ có một người, nhiều cái đầu đầu vây quanh bộ phận mấu chốt của hắn.
Ngựa đực!
“Ta nói Cố thiếu gia, không thịnh hành chơi như vậy chứ? Ngươi còn để cho người khác sống không? Không thể chỉ vì mình sảng khoái, mà làm người khác mù mắt chứ!” A Trung quát.
Quản gia chớp chớp mắt nghe thật sự không hiểu.
Cố Tại Viễn bên kia kêu thảm thiết, “Ai dám nện gối vào lão tử, ai? Con mẹ ngươi nói tên cho ta! Ta giết chết cả nhà ngươi! Dám đập đầu lão tử! Âỷ, sao lại nghe âm thanh phụ nữ vậy?’
Ngũ Y Y hai con mắt bốc lửa dùng sức đẩy cửa phòng Hoắc Phi Đoạt.
Thở hỗn hễn, đứng chống nạnh trong phòng.
Cô cũng không biết tại sao mình lại tức giận như vậy, vừa nghe Cố Tại Viễn nói mang theo mấy người phụ nữ đến cho Hoắc Phi Đoạt, cô cái gì cũng không nhớ, không để ý tới Tiêu Lạc , liền theo A Trung đến đây.
Tức giận! Thật tức giận a!
Có nữ nhân dám để ý tới Chú Hoắc của cô,.
Không thể!
Cảm giác trong đầu cứ loạn cả lên, Ngũ Y Y không biết từ lúc nào liền thành”Chú Hoắc của cô” rồi.
Thôi, không để ý tới tiếng nói lạ trong lòng nữa, nếu không sẽ bị điên mất.
“Người đâu? Hoắc Phi Đoạt?” Ngũ Y Y run sợ kêu lên.
Phòng ngủ chú Hoắc, lớn như vậy sao?
Vừa vào cửa, không khác với phòng khách là mấy, có TV, sô pha, khay trà, tủ rượi.
Đưa mắt nhìn, thấy một cánh cửa nữa.
Hôn mê.
Làm sao có phòng ngủ lại giống như mê cung thế này, quả nhiên người có tiền mà.
Cùng với Hoắc Phi Đoạt so sánh, cô như trứng chọi với đá thôi, nhà cô quả thật thua xa nhà chú Hoắc rồi.
Ngũ Y Y mặc kệ, bất kể có phải là cửa phòng hay không, đẩy ra rồi tính.
Hừ! Dám thừa dịp chú Hoắc say rượi liền dính lấy chiem1 tiện nghi của chú Hoắc, nữ nhân chết tiệt, coi cô trừng trị như thế nào!
Quyền đạo sơ cấp cô từng học qua xem như không uổng phí.
Ngũ Y Y vọt vào trong phòng, trên chiếc giường king size kia không có dấu vết làm loạn, Hừm! Bỏ qua, nhưng sao một bóng người cũng không có vậy.
“Trên giường rất phẳng, một cong tóc cũng không có a, không giống như đã có người nằm qua nha”, Ngũ Y Y giống thám tử lầm bầm suy luận, , mượn ánh sáng trong phòng kiểm tra ga giường, oh, không hề có dấu vết khả nghi.
Ngũ Y Y khó hiểu nghiêng đầu.
Hừ, sách từng nói, nam nhân bây giờ đều thích đáng dã chiến, đó chính là không làm ở trên giường, làm chuyện kia, nếu bị bắt đều là ở trên giường đi.
Tỷ như ghế sa lon, thảm a, phòng tắm, a, nhà bếp…..(Chu tước:~.~ Hết nói nổi chị….)
Khoan!
Cái đó, không phải nữ nhân kia dụ Hoắc Phi Đoạt đánh dã chiến chứ!
Đừng mơ tưởng!
Chú Hoắc, Y Y tôi tới cứu chú !
Ngũ Y Y giống như anh hùng thời loạn xoắn tay áo, đi