XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây

Tác giả: Chân Huyến Lệ

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1341976

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.

từng chỗ trong phòng tìm kiếm hai kẻ lén lút kia.
Phòng chứa quấn áo, không có.
Phòng chứa đồ, không có.
Ban công, không có.
Ngũ Y Y dùng toàn lực đẩy cửa phòng tắm.
Một mảnh hơi nước phả vào mặt, bị khí nóng ập tới, Ngũ Y Y bị nóng tới mức nhắm hai mắt lại.
Cái gì đây, chẵng lẽ là phòng xông hơi sao?
Ngũ Y Y hai bàn tay nhỏ múa may tìm đường, ta sờ a sờ, cuối cùng cũng đụng trúng rồi.
Ngạnh éc…….!
Ngũ Y Y trợn mắt nhìn khung cảnh phía trước!
ặc, không, không phải chứ?
Chú Hoắc…….Chú Hoắc đang tắm!!!!!!!
Tắt vòi hoa sen, Chú Hoắc tóc ướt nhẹp, dính vào khuôn mặt tuấn tú, a a a quyến rũ chết người a.
Từng giọt nước chảy xuống phác họa đường cong hoàn mĩ của cơ thể, vô hạn hấp dẫn.
Không đúng, không đúng nha mấu chốt không phải như vậy!
Mấu chốt là cô nhìn thấy chú Hoắc đang khoe hàng a, bộ vị mấu chốt lộ ra bên ngoài!
Hùng vĩ như vậy!
Như vậy….. Thật đáng sợ!
Như vậy……….
Hình dung thế nào đây? Đúng rồi, nhìn như vậy, nghĩ tới dữ dội, ngược, cường hãn, tất cả một chuỗi ý nghĩ đen tối đều hiện lên trong đầu.
“A a a a a!”
Ngũ Y Y sững sờ 10s, Ngũ Y Y mặt đỏ như cà chua dùng hai móng vuốt nhỏ che mắt mình lại.
Một thân hơi nước Hoắc Phi Đoạt bị hét tỉnh lại, híp mắt hỏi, “Vật nhỏ? Là em sao?”
Không đúng, cô sao lại ở đây.
Không phải đã trở về Ngũ gia trang rồi sao?
Thế nào, làm sao mà…..Đột nhiên xuất hiện trong biệt thự của anh, còn ở trong phòng tắm trước mắt anh đây?
Không thể nào!
Chắc do anh uống nhiều rượi, choáng váng nên mới xuất hiện ảo giác sao?
Thế nhưng lại msinh ra ảo giác.
Nhưng rõ ràng anh nghe được tiếng nha đầu kia mà.
Hoắc Phi Đoạt hướng Ngũ Y Y đi tới, đến trước mặt cô, hí mắt, cúi đầu nhìn bả vai cô run rẩy, bàn tay hạ xuống, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nhỏ giọng, “ Nha đầu? Là em sao? Ngũ Y Y?”
Ngũ Y Y nhất thời tức giận không thôi.
A , anh không nghĩ là cô sao, vậy hy vọng ai sẽ tới đây a?
Ngũ Y Y bắt lấy tay Hoắc Phi Đoạt, ngẩng mặt, nhăn nhó nói, “Tôi không được sao? Chú mong là ai?Thật quá đáng!”
“Thật là em?”
“Đúng! Là tôi! Ngũ Y Y ! Thế nào, không hy vọng tôi tới phá hư chuyện tốt của chú, đúng không?”
Hoắc Phi Đoạt không biết ý nghĩ kia của Ngũ Y Y, khẽ kéo môi, “Không phải nói về nhà sao?”
“Chú hỏi hay lắm, còn không phải vì chú , tôi……….” Ngũ Y Y đang muốn dạy dỗ Hoắc Phi Đoạt, đột nhiên cúi đầu xuống, liền thấy Hoắc Phi Đoạt đang trong tình trạng khỏa thân, hét thảm một tiếng, hai tay vội che mặt, điên cuồng quay người bỏ chạy.
“Chú sao không mặc y phục a, thích khỏa thân cho người ta xem sao?”
Kết quả, Ngũ Y Y quay đầu liền đập vào bức tường phía trước.
Cốp!
Âm thanh rất to vang lên.
“Ai yêu! Đau chết tôi”
Ngũ Y Y đau đớn ôm đầu, ngồi thụp xuống.
Hoắc Phi Đoạt nhìn thấy cũng phải đau lòng, đi nhanh về phía cô, một ôm lấy Ngũ Y Y rời khỏi phòng tắm.
“Cái nha đầu này, đi mà cũng không nhìn đường a, xem đau chết em”
Ngũ Y Y mở mắt , rống, “Còn không phải tại chú! Đêu tại chú”
Hoắc Phi Đoạt ôn tồn dụ dỗ, “Phải! Đều tại tôi! Là lỗi của tôi, lỗi của tôi”
Hoắc Phi Đoạt đem Ngũ Y Y đặt lên trên giường, nói, “Em ở đây chờ một chút, tôi đi tìm cao duoc5 thoa cho em”
Ngũ Y Y thét lên một tiếng, như tiểu Miêu lui sâu vào trong, xấu hổ a xấu hổ.
“Chú chú chú chú sao không mặc đồ a? Nhanh nhaqnh mau mặc đồ vào a!”
Ngũ Y Y giận đến nỗi duỗi chân.
Xong rồi, lần này xem như không còn mặt mũi rồi, cô thế nhưng nhiều lần nhìn thấy cái kia của chú Hoắc a.
Nhìn cái đó sẽ bị đau mắt hột a!
Chỉ là………..
Cái đó của Chú Hoắc còn lớn hơn mấy nam nhân Âu Mĩ mà cô lén xem a.
Mồ hôi, quả nhiên người luyện võ thân thể cường tráng, ngay cả bộ vị kia cũng khác người thường a,nếu ai gả cho chú Hoắc,như vậy cũng xui xẻo rồi, nếu như chú Hoắc đem nàng hàng đêm đều miệt mài trên giương, lão bà của hắn nhất định sẽ chết thảm a…..
Hoắc Phi Đoạt nhìn dáng vẻ uốn áo loạn lên kia của Ngũ Y Y . không nhịn được cười, cúi đầu, mặt dán tại lỗ tai của cô, mỉm cười nhỏ giọng nói, “Ngũ Y Y em thật tốt số a, thấy được nó a”
Chết tiệt, chữ”Nó” kia nghe sao mà mập mờ dữ vậy?
“Tôi không có! Tôi không thấy gì cả, thật sự!”
Giờ phút này, nhất định phải phủ nhận, nếu không, cô chết chắc.
“Ha ha , thật sao? Không thấy? Tôi có mặc quần lót mà?”
“Chú nói bậy, căn bản chú không có mặc cái gì a!”
Ngũ Y Y xoạt miệng nói ra, nói xong chỉ muốn tá vào miệng một cái, hối hận chết được.
Mẹ, chú Hoắc thật xảo trá! Dám gạt cô.
Hoắc Phi Đoạt âm thầm bật cười, “Nghe nha, rõ ràng tất cả đều nhìn thấy hết a. Tôi đều bị em xem hết, tôi thật là tiếc a?” (Chu tước: Anh …..bỉ ối)
Ngũ Y Y không còn hơi sức nói, “ Thật a! Tôi thật không có thấy cía gì cả”
Đều cảm thấy mình nói rất giả dối a.
Hoắc Phi Đoạt ngồi xuống bên cạnh cô, cầm hai cái móng vuốt nhỏ, than thở, “Này, em nói xem, xem xong rồi có cảm giác gì với nó a? Hài lòng không?” O.O
Ngũ Y Y run rẩy thu tay về, gào thét, “Tôi van cầu chú, tôi thật sự không thấy mà”
Hopa8c1 Phi Đoạt cười một tiếng, c