Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.
huôn mặt nhưng không thể giấu được ánh mắt sắc bén trực tiếp.
Sau khi xem trận chiến gần 5 phút, hắn nói với thủ hạ hai câu tiếng Nga, rất ngắn gọn. Vẻ mặt những người đó như cứng lại, nhưng nhanh chóng thu hồi súng, đình chỉ bắn.
Trình Mục Dương mang kính ngắm trong đêm, giương súng trong tay lên, nhắm xuống dưới, tiếng đạn rít lên xé tan không khí, không gián đoạn, không lưu tình. Nam Bắc nhìn thấy ở dưới không ngừng có người ném súng, nhưng không một ai ngã xuống cả.
Hắn chính là đang tự mình giúp họ buông súng.
Có thể nói là kinh hoàng.
Tư thế bắn của hắn rất đẹp, hơn nữa, giữa trung tâm của bão cát lại phát ra uy lực khiến người ta hít thở không thông.
Người của Trình Mục Dương trên đỉnh núi, thêm người của Cục an ninh thì có khoảng 25, 26 người.
“Tôi không muốn giết các người.” Cuối cùng hắn cũng buông súng, dùng tiếng Anh nói với những người Mỹ này, “Ngược lại, tôi còn muốn trả lại một ngươi bạn cho các người, để các người an toàn về nước. Vì vậy, buông súng đối với chúng ta mà nói đều có lợi.”
Những người ở dưới không có biến hóa gì những hiển nhiên đã dừng bắn.
Trình Mục Dương ném khẩu súng cho A Mạn .
Sau đó đi đến người đang ngồi xổm phía sau, bị trói hai tay hai chân đồng thời bị bịt miệng Afa Fu nói: “Tôi biết mục đích các người đến Ả Rập Saudi lần này, mà các người có thể cũng biết mục đích của tôi tới đây làm gì.”
Afa Fu mở to hai mắt nhìn hắn.
Người đàn ông này, trước khi cô gặp hắn đã đọc rất nhiều tư liệu về hắn, nhưng thật ra chỉ là một chút ít bên ngoài. Cho đến khi hắn xuất hiện tại Philippines, cấp trên lập tức hủy bỏ lệnh nằm vùng nhiều năm qua của cô, đổi thành việc theo dõi trùm buôn vũ khí này.
Hắn rốt cuộc là người như thế nào?
Trên đảo Philippines, hắn là một người đàn ông rất dịu dàng chăm sóc bạn gái, đây là ấn tượng đầu tiên của cô về hắn. Sau đó, giữa những cuộc khủng bố tập kích tại Philippinesm hắn biết mất. Khi cô trở lại tổng bộ, mới nhìn thấy hình hắn đang giết hại những nhân viên CIA, dùng lời của người Phương Đông để hình dung, hắn là ác quỷ đi ra từ địa ngục, A Tu La.
Tội phạm truy nã quốc tế, nhân vật trọng yếu trên danh sách ám sát, lại có thể ngang nhiên ở Ả Rập Saudi cướp đi nhà khoa học hạt nhân mà họ dụ dỗ, thậm chí giữa sa mạc có thể bao vây những nhân viên CIA phụ trách ám sát hắn.
Trình Mục Dương nhìn ánh mắt của cô, kéo khăn che miệng cô xuống.
“Anh muốn làm gì?” Afa Fu hỏi hắn.
“Đem nhóm người các cô giao cho Ả Rập Saudi.” Vẻ mặt hắn bình tĩnh, thờ ơ lạnh lùng, “Đương nhiên, cô có thể tố giác với bọn họ, tôi là người đoạt đi nữ khoa học gia hạt nhân. Cho dù họ có tin tưởng hay không, đầu tiên họ sẽ lấy mạng của các người, sau đó nói rằng ở đây có rất nhiều phần tử tôn giáo thù hận với Mỹ, khủng bố tập kích đã kéo dài một dài thời gian như vậy, đương nhiên bọn họ không thể đề phòng.”
Bởi vì hắn nói chậm, giọng điệu lại lạnh như băng.
Sự phân tích khách quan này khiến người ta khó có thể chống đỡ.
Mỗi câu nói của Trình Mục Dương đều đúng. Trên thế giới này, nước Mỹ đắc tội với đại đa số tôn giáo cùng quốc gia, quan hệ đã không cách nào cứu vãn. Cho nên bọn họ vẫn luôn tìm cơ hội khống chế, kìm hãm các quốc gia đó. Trung Đông là một nơi nguy hiểm, nếu chuyện này bị tố giác, sẽ mang đến thêm nhiều thù hận.
“Nếu cô đã hiểu rõ rồi thì tôi sẽ cho cô đi xuống.” Trình Mục Dương cười một cái, “Ngày kế tiếp, các người sẽ phải tiếp nhận những buổi thẩm vấn tâm lý dài dòng, sau đó quốc gia cô nhất định sẽ lấy đầu tư kinh tế làm thỏa hiệp đổi các người trở về. Tôi chỉ có một lời khuyên thiện ý, che miệng các người lại, quên đi chuyện của nhà khoa học hạt nhân, các người mới còn mạng sống mà trở về.”
Hắn nói xong, đứng lên.
Ý bảo hai người ở bên cởi trói cho cô.
“Chúc cô may mắn.”
Hắn không hề nhìn Afa Fu, xoay người đến bên cạnh Nam Bắc, nhẹ nhàng đẩy mái tóc bị gió thổi rối loạn của cô ra, hôn vào trán Nam Bắc. Giống như hắn và Nam Bắc chỉ là ngẫu nhiên đi qua nơi này, sau đó thả cho Afa Fu một con đường sống mà thôi.
“Trình Mục Dương.” Nam Bắc nhẹ giọng nói, “Có đôi khi anh rất đáng sợ.”
“Thật sao?”
Ánh mắt cô hơi cong lên: “Thật.”
“Anh không có hảo cảm với người Mỹ.” Hắn thấp giọng nói, “Chỉ do kì thị chủng tộc, thầm nghĩ dọa họ một cái.”
Nam Bắc dần dần nghe được, là âm thanh quay của cánh quạt. Tiếng vang đinh tai nhức óc đánh gãy cuộc nói chuyện giữa bọn họ. Càng lúc càng lớn, càng lúc tới gần, ánh sáng chiếu mạnh đến, hơn nữa không chỉ có một.
Phản kích ở bước đường cùng (3)
Edit: Nguyệt Sắc
Áo choàng đen của Nam Bắc bị cuốn bay trong gió. Cô ngẩng đầu thì nhìn thấy bốn, năm chiếc trực thăng xoay quanh trên bầu trời đêm. Có một dây thang từ trực thăng được thả xuống.
Cảnh sát Ả Rập Saudi? Hay là ai?
Cô không thấy rõ người đứng trên thang.
Lúc này trên sa mạc đã xuất hiện mười chiếc xe của cảnh sát và quân đội được vũ trang, chạy lại nơi này. Trình Mục Dương đưa súng cho Ba Đ