XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đời Một Kiếp

Một Đời Một Kiếp

Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341498

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.

i của hắn.
Nam Bắc nghĩ ban đầu cô động tâm với Trình Mục Dương chính là vì cảm thấy hắn và cô là người cùng thế giới. Cô thật may mắn, gặp được hắn.
Cô cứ nghĩ máy bay sẽ đến Bỉ, không ngờ Trình Mục Dương không sắp xếp như vậy. Càng kỳ lạ hơn là, hắn không đi Bỉ cũng không trở về Moscow mà là đến Bắc Kinh, sau đó từ Bắc Kinh đi tàu về Moscow.
Bọn họ ở toa hạng nhất.
Trừ bỏ những người của Trình Mục Dương, không còn hành khách nào khác.
Có ánh nắng từ ngoài chiếu vào qua kính thủy tinh rơi trên sàn. Tàu đang chạy đến nhà ga của đại lục Siberia và cách nó khoảng chừng 1000 cây số. Xung quanh chỉ có thảo nguyên cùng những khu rừng rậm bạt ngàn, không phải là phong cảnh có thể nhìn thấy ở Uyển Đinh.
Nam Bắc đang thấp giọng dỗ cục cưng, vô tâm nhìn ngoài cửa sổ.
“Anh trai em mang cục cưng trở về Vân Nam sao?” Nam Bắc cắt đứt điên thoại với Nam Hoài, khẩn trương nhìn về phía Trình Mục Dương.
Cô nghĩ, Trình Mục Dương muốn cho cô bất ngờ nên mới thay đổi hành trình.
Có lẽ cục cưng sẽ xuất hiện trên tàu, nhưng kết quả là không có. Càng có thêm tin không vui là Nam Hoài lại mang cục cưng rời Bỉ về Vân Nam.
Trình Mục Dương liền gật đầu: “Anh ấy nói với anh rồi, anh ấy muốn dẫn cục cưng đi ba năm.”
Tay hắn từ lưng Nam Bắc trượt xuống đùi, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Anh đồng ý sao?” Nam Bắc vẫn cảm thấy có gì đó kì quái.
Hắn lắc đầu: “Không muốn.”
“Vậy sao anh còn đáp ứng với anh ấy?”
“Anh ấy là anh trai em.”
“Nhưng cục cưng là con gái anh.”
“Không sao.” Trình Mục Dương cười rộ lên, “Anh sẽ nghĩ biện pháp cướp về.”
Nam Bắc dở khóc dở cười.
Hai người kia rốt cuộc đang chơi trò gì vậy?
“Anh trai em đồng ý giúp anh là vì muốn dẫn cục cưng đi?”
“Đây không phải nguyên nhân chủ yếu, chỉ là điều kiện phụ.”
“Nguyên nhân chủ yếu là cái gì?”
Trình Mục Dương cười một cái, thanh âm thấp dần, nhưng cũng không trả lời vấn đề của cô: “Bắc Bắc, em không phát hiện ra tuyến đường này phong cảnh rất đẹp sao?” Nam Bắc nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe hắn nói tiếp, “Tuyến đường sắt này đi từ Bắc Kinh đến Moscow, khoảng cách mỗi nhà ga cũng hơn 1000 dặm, hai bên chỉ có thảo nguyên và rừng rậm, rất thích hợp để im lặng đọc sách, hoặc là làm một số việc.”
“Quả là rất đẹp.” Cô thuận miệng ứng phó.
“Chủ yếu là, toàn bộ hành trình vừa vặn sáu ngày sáu đêm.”
Cô rốt cục cũng hiểu ý tứ của hắn. Thì ra người đàn ông này vẫn còn nhớ lời hứa của cô ở Ả Rập Saudi.
Trình Mục Dương cười mà không nói, gọi điện thoại nội tuyến, cho người mang bữa tối tới.
Nhanh chóng có cô gái Moscow bưng đến rượu cùng thức ăn ngon.
Khi cô gái kia buông khay, Nam Bắc mới tùy tiện nhìn một chút, rất kinh ngạc. Là Catherine, bạn cùng phòng khi cô học tại Bỉ, đã nhiều năm không gặp. Catherine nhe răng cười với cô, dùng tiếng Nga nói vài câu với Trình Mục Dương rồi rời khỏi phòng.
Nam Bắc càng thêm nghi hoặc, quay đầu nhìn Trình Mục Dương.
Xem ra cô thật sự cần một lời giải thích hợp lý, về Bỉ, về sự quen biết của cô cùng Trình Mục Dương, có phải đều do hắn cố ý sắp xếp hay không: “Cô ấy là người của anh?”
“Không phải.” Trình Mục Dương ôm thắt lưng của Nam Bắc, nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô: “Cô ấy là người của cục an ninh.”
Nam Bắc né tránh tay hắn, nhưng lại trốn không khỏi ánh mắt hắn, như là đã chờ đợi điều gì đó từ lâu lắm.
Ánh mắt như vậy thật dễ dàng khiến cô đầu hàng.
“Vấn đề này, về sau em sẽ hỏi lại anh.” Giọng của cô thấp xuống, “Nói cho em biết, anh trai em đồng ý giúp anh là vì nguyên nhân gì?”
Trình Mục Dương im lặng nhìn cô, qua một lát, mới đột nhiên cười cười.
“Anh nói với anh ấy một câu chuyện xưa. Là chuyện của anh khi mười bốn tuổi.”
Hắn vừa nói xong, nụ hôn đã dừng trên thân thể cô. Bọn họ còn có thời gian rất dài, hắn không vội. Chuyện xưa đó, hắn sẽ chậm rãi kể cho cô nghe:
Hắn, Trình Mục Dương, đã thiếu cô một mạng như thế nào.
Lại như thế nào, có lòng tham không đáy, muốn cô một đời một kiếp.