XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.

ại, đồng thời lấy bộ đàm, gọi thêm cảnh sát đến trợ giúp.
Tình huống ngày càng khó ứng phó hơn so với tưởng tượng, Đường Nhất Đường cúi đầu thầm nghĩ, bàn tay đang nắm tay Bạch Khả càng ngày càng chặt. Bạch Khả quật cường không rên một tiếng, chỉ chờ cảnh sát đến dẫn cô đi.
Rất nhanh một chiếc xe cảnh sát đã chạy đến, bọn họ bị dẫn đến cục cảnh sát.Nhờ Internet ra đời và phát triển, cảnh sát dễ dàng điều tra ra vụ án ở nội châu, tra được cây trâm như lời Bạch Khả nói.
Vân tay hoàn toàn tương xứng, Bạch Khả là người bị tình nghi quan trọng nhất, ba ngày sau ra tòa chịu thẩm tra.
Khi bị đưa vào phòng tạm giam, cô đắc ý liếc mắt nhìn Đường Nhất Đình.Đường Nhất Đình bình tĩnh tiếp nhận ánh mắt cô, yên lặng đứng đó, cho đến khi cô biến mất khỏi tầm mắt.
Rời khỏi cục cảnh sát, anh đến buồng điện thoại công cộng gọi điện cho Lê Tường.
Sau khi điện thoại được nôi, anh hỏi: “Nó bây giờ thế nào?”
“Tình hình rất ổn định.”
“Có hy vọng tỉnh lại không?”
“Hy vọng mong manh, cậu ấy đã bỏ lỡ thời điểm tỉnh lại tốt nhất.”
“Vậy nó sẽ chết sao?”
“Chết đương nhiên là sẽ. Chỉ có điều không phải bây giờ. Trước mắt cậu ấy vẫn trong trạng thái người thực vật, duy trì sự sống nhờ thiết bị của bệnh viện. ‘Sống’ vài thập niên hẳn là không thành vấn đề.”
“Cho nó thiết bị tốt nhất, bất luận như thế nào.”






Ánh lửa
Edit : kun’xjh
Ba ngày bị tạm giam là những ngày cô ngủ yên giấc nhất từ trước tới nay. Ngồi trong nhà giam, chặn đường tìm chồng của cô cũng tạm thời ngừng lại. Cô có ngốc cũng đoán được người đàn ông kia chính là anh em sinh đôi của Đường Nhất Đường. Cô không biết anh ta đóng giả Đường Nhất Đường để tiếp cận cô vì mục đích gì, nhưng cô biết anh ta nhất định sẽ không cho cô và Đường Nhất Đường ở cùng nhau.
Mà Nhất Đường của cô ở đâu? Chắc chắn là bị anh em của anh đưa đến một nơi rất xa rồi, cho nên mới không thể tới cứu cô. Cô không thể buông xuôi, chỉ cần một ngày anh không chính miệng nói với cô rằng anh không yêu cô nữa, cô sẽ một ngày không buông bỏ ý niệm đi tìm anh trong đầu.
Cho dù là mười năm hay hai mươi năm. Khi đó tóc cô đều đã bạc trắng, không biết anh còn có thể nhận ra cô hay không.
“Tôi hỏi sao lại biến thành thế này!” Trầm Trùng Dương vọt tới trước mặt anh ta nói, “Sao anh ta lại biến thành người thực vật, sao anh lại nhốt Bạch Khả ở bệnh viện tâm thần? Đây không phải chỉ là một trò chơi sao? Không phải chờ đến ngày bốn tháng bảy, mọi vấn đề đều được giải quyết ư?”
“Tôi cũng hy vọng thế, nhưng hiện thực thường phát sinh rất nhiều việc ngoài ý muốn, nhóc nên học cách chấp nhận.”
“Sao tôi phải chấp nhận. Anh làm như vậy khiến tôi cảm thấy mình giống tòng phạm.”
“Nhóc đã sớm là thế rồi. Là nhóc tự nguyện tham gia trò chơi, tự nguyện đi tiếp cận cô ấy. Bây giờ nhóc đã có được thứ nhóc muốn, liền quay lại chỉ trích tôi sao?”
Trầm Trùng Dương á khẩu không trả lời được.
“Tôi biết tôi cũng không có tư cách để chỉ trích cậu,” Gerard không biết đã đứng ngoài cửa từ lúc nào, “Tôi chỉ muốn nói với cậu rằng, trên thế giới này nói không chừng thật sự có thần linh. Lúc ở nghĩa trang, tôi đã chứng kiến một loại sức mạnh thần bí đến khó tin.”
“Sao nào,” Đường Nhất Đình nhếch khóe miệng, “Hai người muốn liên hợp lại để đối phó tôi?”
“Không, chỉ là……”
Câu nói của Trầm Trùng Dương bị ngón tay đột nhiên chỉ vào mặt mà ngưng lại, Đường Nhất Đình chỉ vào cậu nói: “Nhóc từ chỗ cô ấy tìm được tình thân.”Lại chỉ hướng Gerard, “Cậu từ chỗ cô ấy có được sự tha thứ.” Cuối cùng chỉ vào chính mình: “Mà tôi đây, tôi có cái gì? Cô ấy vốn nên là của tôi, tôi chỉ lấy lại đồ của tôi mà thôi.”
Gerard nói: “Thứ đã vỡ nát, cậu vẫn muốn lấy ư?”
Đường Nhất Đình nói: “Hiện giờ tôi thực sự hơi hối hận, không nên cùng cậu chơi cái trò này, bị cậu lợi dụng. Nhưng một khi trò chơi bắt đầu, nhất định phải chơi đến cùng.”
“Cái gì là đến cùng? Trong đồng thoại, cuối cùng kỵ sĩ sẽ đánh bại ác ma, một nụ hôn, công chúa sẽ tỉnh lại.” Gerard nói xong liền đi đến bên giường bệnh, quan sát sắc mặt Đường Nhất Đường. Nếu không phải trong xoang mũi cắm ống nhựa, anh ta thực sự chỉ nghĩ là anh đang ngủ.
“Theo những gì tôi thấy, người thật sự nên tỉnh lại là anh.” Trầm Trùng Dương nhìn Đường Nhất Đình nói, “Nếu vẫn tiếp tục như vậy, một ngày nào đó anh sẽ phát điên.”
“Tôi điên rồi, tôi đã sớm điên rồi,” Đường Nhất Đình nói, “Bắt đầu từ khoảnh khắc biết ba muốn giết tôi, bắt đầu từ khoảnh khắc Nhất Đường bị đưa đi, bắt đầu từ khoảnh khắc mẹ rời tôi mà đi, bắt đầu từ khoảnh khắc tôi phát hiện tôi yêu Bạch Khả! Cuộc sống của tôi đã không còn lối ra, đã vậy, tôi đành phải tự mình đục một lối!”
“Không phải không có lối ra, là cậu tự che hai mắt mình, chặt đứt con đường phía trước của mình. Quay đầu đi, Nhất Đình. Đừng quên cậu đã từng thề.” Gerard nhắc nhở.
“Lời thề nói cho ai nghe? Thần linh ư? Nếu đã thế này, tại sao cậu còn chửi rủa tôi và Nhất Đường như thế.”
“Nhất Đình, cậu tự vây hãm chính mình.