Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342121

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.

để tôi làm thế cho anh.”
“Đường Nhất Đường thì đáng ư?”
“Không biết, nhưng tuyệt đối sẽ không hối hận.”
Anh ta buông tay cô ra, ánh mắt nhìn cô lạnh như băng.
“Anh hỏi lại em một lần nữa, em có đồng ý vĩnh viễn ở cùng với anh không?” Anh ta kích động hỏi.
“Khụ khụ……” Cô lại ho vài tiếng, cũng có chút kích động nói, “Không!”
Trên môi anh ta vẽ ra nụ cười, ôm lấy cô đặt lên giường, lập tức áp lên.
Kèm theo cảm giác dạ dày nóng rực kéo tới, cô vô lực kháng cự, trong lòng không ngừng thầm nhẩm những lời mẹ nói: Chờ khi con có lập trường kiên định thì nên vì tín ngưỡng đó mà nổ lực hết mình, linh hồn thuần khiết đã không còn liên quan đến thể xác.






Như đặt mình trong một cánh đồng hoang vu, rất nóng, ngọn lửa từ mặt đất, cháy xung quanh cô. Ngọn gió thổi bùng từng đợt từng đợt hơi nóng.
Cô bị ném đi, còn chưa rơi xuống đất lại bị nhấc lên.
Vô số ngọn lửa ở ngực cô, cổ thậm chí là nhảy đến môi.
Thì ra lửa cũng giống tình dục.
Khoái cảm đứt quãng lao nhanh ở chỗ sâu trong cơ thể, lại giống như cưỡi trên lưng ngựa, yên ngựa dao động ma sát mông cô, bụng cô, phần yếu ớt mẫn cảm của cô. Nảy lên, rơi xuống, lại nảy lên, bỗng nhiên thân thể nhẹ như yến, cô bay vút lên, thẳng hướng phía chân trời mà phóng đi, nhằm về phía quả cầu lửa sáng rực nhất trên không trung.
Đường Nhất Đình đang ngủ yên bên cạnh cô. Khuôn mặt ngủ của anh ta làm cho cô không đành lòng nhìn nhiều, dịch bàn tay trên lưng ra, xác định không làm anh ta tỉnh giấc, cô mới xoay người ngủ ở bên kia giường. Ngoài cửa sổ tình cờ có một con dơi bay qua, bóng đen cứ thế vội vã bay lướt qua. Ngay cả con dơi cũng đang vội về nhà sao?
Đột nhiên có cái gì đó nong nóng kéo lưng cô sát vào người anh ta. Cô hơi kinh ngạc quay đầu, tưởng Đường Nhất Đình đã tỉnh, lại phát hiện Đường Nhất Đình mắt cũng không hề mở. Anh ta đang ngủ rồi theo bản năng tìm kiếm thân thể của cô.
Trong nháy mắt, cô xem anh ta là Đường Nhất Đường, không tự chủ được khẽ vuốt đầu anh ta. Anh ta vừa mở mắt, cô lập tức hồi thần.
Dưới ánh trắng trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại một bóng đen hiện lên.
Tin tức kinh người đột nhiên tới.
Vài ngày sau, Bạch Khả lại lần nữa sốt cao không lùi vung tay quát Đường Nhất Đình: “Thả tôi ra, tôi muốn về nhà!”
Đường Nhất Đình vừa nói tuyệt đối không thể vừa trấn an cô. Lúc này, có người tiến vào nói với anh ta, Đường Nhất Đường đã tỉnh. Ngay từ đầu anh ta đã không tin vào lỗ tai mình, sau đó lại bắt đầu không tin vào các loại lời thề gì đó.
Chuyện gì cũng đều có khả năng, tỷ như anh ta vừa có thể làm cho Đường Nhất Đường bình yên vô sự, vừa có thể có được Bạch Khả.
Trong phòng bệnh, Lê Tường, Gerard và Trầm Trùng Dương đều đang ở đây.Bác sĩ và y tá đi qua đi lại.
Đường Nhất Đình đi đến trước giường bệnh, nhìn đôi mắt đã lâu không mở của Đường Nhất Đường, cười, trong lòng có một tảng đá rơi xuống.
“Cám ơn em.” Anh ta vui vẻ nói.
Đường Nhất Đường thật lâu sau mới đem ánh mắt không có tiêu cự nhắm ngay Đường Nhất Đình, môi giật giật muốn nói gì đó. Đường Nhất Đình ghé sát tai, nghe anh chậm rãi dùng dùng giọng rõ ràng căn bản không giống người bệnh nói: “Thả cô ấy ra.”
Nói xong câu kia, lại không nghe được gì nữa. Mặc kệ Đường Nhất Đình gọi như thế nào, anh đều không tỉnh lại.
Hoặc là anh tỉnh lại chỉ vì muốn nói câu kia với anh ta.
Sau mấy ngày hôn mê, Đường Nhất Đường qua đời. Anh được chẩn đoán là đột quỵ vì cơ quan nội tạng suy liệt, giấy trắng mực đen, ngay ở trước mặt Đường Nhất Đình.
“Chết rồi sao ……” Anh ta mê muội bất lực hỏi Lê Tường, “Đã chết thật?”
“Nén bi thương.” Lê Tường nói.
Đường Nhất Đình lảo đảo từng bước, tầm mắt mất đi tiêu điểm. Đứng đờ ra hồi lâu, anh ta chậm rãi xoay người, cái bóng nghiêng ngả biến mất cuối hành lang.
Lê Tường than nhẹ một tiếng, trên mặt là loại cô tịch sau khi đối mặt với đống hỗn độn. Ông ta nói kẻ khác đừng đi theo Đường Nhất Đình, đừng quấy rầy anh ta nữa, còn mình thì về biệt thự đường Miller. Ông ta tính thu dọn vài di vật của Đường Nhất Đường.
Trong phòng Đường Nhất Đường dán đầy ảnh chụp của anh và Bạch Khả, Lê Tường mặt không đổi sắc mà xé hết xuống, xé đến hai tay đau nhức, những tấm ảnh nắm trong tay bị ném rơi đầy đất. Ông ta xé một tấm, lại ném đi, chỉ cảm thấy trong lòng có một tảng đá đè nặng, rốt cuộc không thể chịu đựng thêm nữa. Trên những tấm ảnh đều là khuôn mặt hạnh phúc của hai người, chỉ có một tấm, một người còn đang si ngốc chờ đợi một người vĩnh viễn không quay về. Nếu cuối cùng sẽ mất đi, vậy hạnh phúc từng có sẽ chỉ làm người ta càng thêm thống khổ. Cô bé ấy, cô có thể chấp nhận được sao? May mà cô không thông minh, cô sẽ không hiểu gì hết.
Ngoài cửa sổ phát ra tiếng đùng đùng, Lê Tường đi đến bên cửa sổ, cảm giác mát lạnh thổi tới. Ông ta hơi quay đầu, lơ đãng dường như nhìn thấy Đường Nhất Đường tựa bên cửa sổ hướng về quốc lộ 66 nhìn xa xăm.
Mưa lớn làm mờ những cao ốc và đường phố, trận mưa này đột nhiên tới không chỉ giảm bớt


Teya Salat