Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342127
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2127 lượt.
cứu thì truy cứu, cuộc đời phải điên một lần mới không phí hoài tuổi trẻ.” Trầm Trùng Dương cười đưa cô vào trong xe nói, “Xe tôi đã giúp chị lấy về hoàn hảo không tổn hao gì. Chị lái xe ra khỏi con đường này sau đó quẹo phải đi thẳng, sau một tiếng đồng hồ sẽ thấy sân bay. Bạn học của tôi đang ở trước cổng sân bay đợi chị, vé máy bay ở trên tay cậu ta. Phải đi Trùng Khánh. Về sau vĩnh viễn đừng trở lại đây nữa.”
“Em thì sao?”
“Tôi phải ở lại chiến đấu với bọn họ. Chị đi nhanh đi, đừng để trễ máy bay.”
Dưới sự thúc giục của Trầm Trùng Dương, Bạch Khả lái xe rời đi. Nhìn theo bóng xe, Trầm Trùng Dương cảm thán: “Lần này rốt cuộc đã không cần mạo hiểm.”
Nhưng đối với Bạch Khả mà nói lần này vẫn là mạo hiểm, xe chưa đi được bao xa, thì những cơn váng đầu kéo tới, trước mắt xuất hiện sao. Cô không ngừng lắc đầu, nhưng vẫn không thấy chuyển biến. Qua khỏi cơn váng đầu, lúc cô phải tập trung chú ý, thì mệt mỏi lại tới, cô dùng sức gõ đầu mình. Khi quay đầu nhìn thấy cột mốc đường ở chỗ rẽ, đột nhiên cô nhìn thấy dòng chữ đường Miller. Lần trước trong lúc vô ý Đường Nhất Đình đã nhắc tới chỗ này nên cô mới nhớ ra, địa chỉ bức thư mà trước kia Đường Nhất Đường gửi cho cô chính là số 134 đường Miller. Đầu xe vừa chuyển, cô đến góc đường rồi rẽ tay trái.
Cô không ngừng khích lệ bản thân: Lần này khẳng định sẽ không sai, lần này chắc chắn có thể nhìn thấy Đường Nhất Đường.
Thế nhưng cơ thể lại đối nghịch với cô, cô cứ cố mở mắt lại ngủ gà ngủ gật. Mơ mơ màng màng cô nghe được giọng nói của Belle: “Đây là MDMA*, nó sẽ khiến em phấn chấn, làm em sinh ra cảm tình đối với tất cả mọi người. Nó là thuốc lắc, với chị mà nói, chỉ cần có nó ở đó chính là thiên đường! Còn có, tên của nó là ‘Tốc độ’. Nó có thể kích thích năng lượng vô tận trong cơ thể em!”
(*MDMA là viết tắt của Methylene Dioxy Methamphet Amine: là một dạng ma túy được chế tạo tổng hợp lần đầu tiên từ năm 1910, và 2 năm sau thuộc quyền sở hữu của công ty dược Merck (Đức) dưới dạng chất ức chế cảm giác thèm ăn.)
Chợt bừng tỉnh, cô dừng xe, nhanh chóng mở hộc chứa đồ ra. Mà vô tình một vài gói vẫn còn trong đó. Cô vui vẻ đưa tay lấy một gói giấy, học theo cách Belle hít bột phấn kia vào mũi. Cô lại lấy một mảnh nhỏ của tinh thể nuốt vào. Không đến một phút đồng hồ, đầu cô liền nhẹ nhàng khoan khoái, cả người cũng đầy năng lượng.
Nhờ đó mà cổ ngay cả tóc gáy cũng dựng thẳng đứng, cô khởi động ô tô, chạy nhanh theo hướng đường Miller. Gặp đèn đỏ, xe phanh kít dừng lại, cằm cô run nhè nhẹ, thầm than không ngờ bản thân còn tỉnh táo như thế. Từ gương chiếu hậu cô nhìn thấy có ba chiếc xe màu đen, chúng đã đi theo cô rất lâu, cũng đang tăng tốc chạy theo cô. Đèn đỏ đã chuyển xanh, cô cười gian trá, thắt dây an toàn, cầm tay lái, lao đi giống như tên bắn.
Động cơ ô tô mạnh mẽ chở theo cô, khiến cả người cô phấn khích vô tận lao nhanh trên đường cao tốc.
Bỗng nhiên một chiếc xe màu đen đụng vào đuôi xe cô, cô liều mạng tăng tốc.Lại có một chiếc lao ra bên cạnh cô, cô xoay tay lái xẹt qua sát cửa xe của xe kia, bánh xe ma sát trên đường tạo ra tiếng chói tai. Cuối cùng một chiếc xe dứt khoát chắn ngay trước mặt cô, cô chợt nghĩ ra cách hay, chạy về hướng bãi cỏ bên cạnh, mở ra trước mắt là một con sông, trên sông có cầu. Bên kia cầu, cuộc diễu hành kỷ niệm ngày lễ đang chậm rãi đi qua.
“Ha ha.” Cô hưng phấn tột cùng đến nổi người cũng run lên, há mồm cười to.
Khi từ trên cầu phi xuống, cô lại có thời gian cúi đầu nhìn đám người đang trợn mắt há hốc mồm nhìn xe cô, thấy mỗi người trong bọn họ đều mặc đồng phục, lúc này mới nhớ hôm nay là “Ngày độc lập”.
Xe cạch một tiếng rơi xuống đất. Nhìn vào gương chiếu hậu, đám xe bám theo cô đã không thấy nữa. Cô phấn chấn đánh bụp lên ghế.
Chạy một vòng, cô lại lần nữa hướng về đường Miller.
Tiếng nhiên liệu đốt cháy, tiếng va chạm giữa van hút và van xả, tiếng ma sát của lốp xe và mặt đất cùng với chấn động của các bộ phận lắp ráp khắp xe phát ra thanh âm tổ hợp thành một bản giao hưởng trong bữa tiệc. Cô đang ở trong một bữa tiệc sôi nổi tận tình mà phát tiết!
Cô quên mất đã đọc được câu này ở đâu đó, con đường tựa như một dương vật thật dài cường gian những thành phố.
Mà hiện giờ, cô đang chạy trên dương vật mềm nhũn, dùng bánh xe khêu gợi của cô ma sát với mặt đường. Sự bi thương, phẫn nộ và điên cuồng của cô lên men tạo ra một hơi thở nóng rực thông nhanh qua khí quản nhổ trên đường cao tốc.
Nắng chiều cháy trước mặt ngày càng rừng rực. Cô nghe thấy tiếng hét khàn khàn của Đường Nhất Đường “Không!”, sắc nhọn gần như đâm thủng màng tai cô.
Ham muốn dữ dội, tốc độ điên cuồng, gió mang theo hơi thở dốc của thành phố thét gào từng tiếng từng tiếng bên tai. Cô không ngừng tăng ga nhưng vẫn không thấy điểm cuối con đường.
Giai điệu của động cơ đột nhiên chuyển tới nốt B, không ngừng có tiếng linh kiện chấn vỡ từ các bộ phận của ô tô truyền đến. Tốc độ đạt tới cực hạn làm cho cảnh vật bất động trở nên mơ hồ, chỉ có nơi giao nhau của con đường và bầu trời mới có thể thấy rõ