Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.

ười, cô mới bò từ trong thùng rác ra. Mùi trong thùng rác khiến cô suýt nữa ngộp thở. Cô ngồi dưới đất thở hổn hển, di tay trên mặt đất, muốn tìm chút dấu vết cha nuôi lưu lại.Không có bất cứ thứ gì, một giọt máu cũng không lưu lại. Cô cũng không cảm thấy quá đau khổ, mà còn nghĩ rằng ông ta là vì chuộc tội với mẹ.
Sau khi xuống thuyền, cô liền cảm thấy cơ thể mình hơi khác thường. Cô bắt đầu khó có thể lý giải rất nhiều việc, cũng không ôm tò mò đối với mọi thứ bên ngoài, rất nhiều thứ đơn giản là có thể quên đi. Nhưng ít nhất cô còn sống, chỉ vậy là đủ.
Ở nước Mỹ, xã khu có phát quần áo cũ miễn phí, đồ ăn không bán hết trong siêu thị có thể ăn tha hồ. Cô dựa vào cứu tế đó, một mình từ California lang thang đến Colorado. Cô không có mục tiêu, không có hy vọng, chỉ dựa vào việc không ngừng lang thang đây đó mới xua tan được sự trống trải trong lòng.
Cho đến ngày đó, cô liên tục xui xẻo trong bốn ngày, không cướp được thức ăn, nên một mình ngồi xổm ven đường. Cô đang tưởng tượng mẹ làm cơm trắng, thìbỗng nhiên tờ tiền giấy bay xuống, cô nhanh tay lẹ mắt nhặt lên, đuổi theo gọi: “Tiên sinh, tiền của ngài bị rơi này.”
Người đàn ông quay đầu lại, khuôn mặt của anh khiến cô liên tưởng đến những ngôi sao xinh đẹp Hồng Kông chỉ có thể nhìn thấy trên những tấm áp phích ở Trung Quốc. Người đàn ông không có ý tiếp cận, chán ghét nói: “Cho cô.”
Có tiền, cô đương nhiên vui vẻ nhận lấy, thầm nghĩ có thể lấy nó để đổi mấy cái bánh mỳ. Lúc trả tiền, cô cầm tờ tiền giấy, chậm chạp không muốn giao ra. Bởi vì cô phát hiện, không ngờ tờ mười đô la này là tờ tiền mà năm đó mẹ để lại cho cô. Chữ ở mặt trên tuy rằng đã mờ khó phân biệt, nhưng cô xin thề là hoàn toàn đúng! Lấy tư cách là một đứa con!
Cô chạy ra khỏi cửa hàng muốn tìm người đàn ông vừa rồi, muốn nói một tiếng cám ơn, sau đó, cô thấy được anh ở chỗ rẽ. Từ đó, dáng vẻ người đàn ông ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời, vĩnh viễn khắc sâu trong lòng cô.
Số phận chính là kỳ diệu như vậy, bạn muốn giữ lại, nhưng đến cuối cùng mới hiểu được chúng chỉ là một loại pháo hoa.Bạn không muốn tranh giành, lại như không khí lơ đãng bị hít vào trong phổi, chờ khi muốn thoát ra lại phát hiện, bạn rốt cuộc không thể rời khỏi anh.






Có lẽ là yêu (1)
Cô bí mật chạy theo anh ba ngày, từ Colorado đến Nebraska, thậm chí tiền tích góp dùng để trả nợ cũng lấy ra để mua vé xe lửa.
Dọc đường, người đàn ông này vẫn mặc một bộ đồ đen, rất ít khi nói chuyện. Cô ngồi ở nơi cách anh không xa, lén nhìn từng động tác của anh. Ngón tay anh rất dài, móng tay rất sạch sẽ, bề mặt trơn bóng ngay cả một nốt ruồi cũng không có. Cô cúi đầu nhìn tay mình, cũng biết tự xấu hổ mà cắm ngón tay cáu bẩn vào trong túi.
Mọi thứ trên người anh đều đẹp hơn cô. Nhưng mà người đàn ông đẹp này lại mang tâm sự ngổn ngang trăm mối.
Xe dừng lại ở nhà ga xe lửa phía tây Nebraska, cô theo anh ra khỏi nhà ga, đổi thành xe con, chạy thẳng về vùng nông thôn. Lúc sau, anh đi vào một ngôi nhà bên cạnh quốc lộ, trên mái nhà có bảng hiệu, viết bằng từ tiếng Anh, một câu lạc bộ, về sau cô mới biết nghĩa của từ đó là “Trần trụi”.
Cô cầm tờ mười đôla mà anh đặt trên bàn, vuốt ve chữ viết mờ nhạt ở mặt trên. Cô nghĩ, cô nên trở về rồi.
Thời gian trôi qua mau, khoảnh khắc cô bước lên lãnh thổ nước Mỹ kia, cho đến bây giờ, đảo mắt cũng đã bảy năm. Bảy năm qua, cô đi khắp nửa nước Mỹ, toàn bộ tiền kiếm được dùng để trả khoản nợ lúc vượt biên. Trong lúc mù mịt nhất, cô gặp anh. Cô hiến thân thể hoàn hảo cho tín ngưỡng. Cuối cùng, cái gì cũng không sót lại, sạch sẽ.
Dạ dày co rút đau đớn, rét lạnh, đói khát, bất cứ lúc nào, bất kể loại tâm tình nào, loại bỏ hai loại thống khổ này mới là thực tế nhất.
Cô đưa chân giẫm lên ánh mắt trời trên sàn nhà, nhặt quần áo lên. Cô muốn đến phòng tắm tắm rửa một cái nhưng chân lại đau nhức, cô chưa đi được mấy bước lại phải dựa vào tường nghỉ ngơi. Có thứ chất lỏng đục chảy xuống dưới đùi.
Đứng trước tấm gương trong phòng tắm nhìn màu sắc loang lổ đầy người mình, cô lại nhớ tới mẹ. Lúc ở trên thuyền, trên người mẹ cũng có đầy vết loang lổ giống cô. Cái khác nhau là, người đàn ông kia bằng lòng hôn cô, khóe miệng của cô đều bị cắn nát. Người đàn ông kia là người cô thích. So với mẹ, cô hạnh phúc hơn.
Mở vòi nước nóng, nước lạnh xối lên mặt cô. Cô tránh ra, chờ nước nóng lên. Trong phòng tắm, gạch men đã lâu ngày bốc lên tầng hơi nước dày. Cô đứng dưới vòi hoa sen, để nước chảy từ tóc xuống chân.
Ngón tay kỳ trên vai, bụng, ấn vào đầu gối, hơi đau. Trong đầu lại nhớ đến cảm giác đêm qua bị mút vào không biết chán. Đứng càng thêm mệt mỏi, cô từ từ ngồi xổm xuống, nước đập trên lưng cô, va chạm từ xương cánh bướm xuyên qua phổi xộc thẳng đến ngực trái.
Nước trên tóc vẫn còn nhỏ giọt, cô từ phòng tắm đi ra, uống chút nước ấm, nhìn đồng hồ, sắp đến ca tối. Cầm một ổ bánh mỳ đen, cô thay quần áo mới, vừa đi vừa ăn. Nắng chiều rơi trên ngọn cây, gió không ngừng thổi về hướng Đông Nam, th