Một Đêm, Một Ngày, Một Năm, Cả Đời
Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2148 lượt.
g hiểu rõ, không thể ở suốt đời. Bởi vì, cô có một bí mật, bởi vì bí mật này, nên cô không xứng với anh. Trên thực tế, cô không xứng với rất nhiều người.
Giờ phút này, biểu tình cô đơn trên khuôn mặt cô bị Lilith đang đứng ở quầy bar thu hết vào đáy mắt, cô ta không đụng đến ly rượu trong tay. Một người đàn bà trang điểm xinh đẹp ngồi xuống ghế cao ở gần đó, cầm ly rượu trong tay cô ta uống một ngụm nói: “Cô nhìn quả đào bị người khác ăn mất sao?”
Lilith thu ánh mắt như muốn giết người về, rít một hơi thuốc: “Tôi nuôi con cừu béo tốt không ngờ nửa đường bị sói ăn, mẹ kiếp thật mất hứng.”
Người đàn bà phát ra tiếng cười kỳ dị nói: “Tôi cứ tưởng chỉ đàn ông mới thích gái tơ, không nghĩ tới Lilith cô cũng thích.”
Lilith nhún nhún vai: “Đây chính là sở thích đặc biệt của riêng tôi. Chỉ có điều, nếu đã bị người khác chơi qua, tôi giữ cô ta lại cũng vô dụng.”
Người đàn bà đang muốn hỏi tiếp, thì gần cửa đột nhiên ồn ào. Vài người mặc đồng phục màu xanh đậm đẩy đám người qua hai bên đi thẳng đến phòng nghỉ của nhân viên. Người đàn bà sáng tỏ, thở dài nói: “Cô làm việc thật sự tàn nhẫn.”
Tiếng xôn xao lập tức lắng lại, mọi người tiếp tục xem diễn xuất đặc sắc trên sân khấu. Đứng ở trên cao Đường Nhất Đường nhìn thấy đồng phục xanh đậm bắt mắt của cục xuất nhập cảnh, động tác bị chậm lại, nhưng anh lập tức theo kịp. Thời gian biểu diễn lần này hình như đặc biệt dài, anh diễn xong, lập tức nhảy xuống sân khấu, vừa mặc quần áo vừa đưa mắt tìm bóng dáng Bạch Khả khắp nơi.
Anh đang kéo vạt áo len phía trước, thì có một bóng người màu xám chạy vọt qua trước mặt. Anh chạy theo giữ chặt cánh tay người nọ túm cô vào trong phòng hóa trang.
“Làm sao vậy?” Bạch Khả bưng khay rượu hỏi.
Anh đón cái khay trong tay cô ném lên ngăn tủ bên cạnh, nói: “Cô đi nhanh đi, người của cục xuất nhập cảnh đến.”
Cô nhìn thoáng qua sau lưng, vài người mặc đồng phục đang kiểm tra xung quanh trong đám khói lượn lờ. Cô xoay người, cũng không có ý muốn chạy trốn, cười hỏi: “Anh hy vọng tôi ở lại sao?”
Anh sửng sốt, lập tức bước lùi mấy bước về sau nói: “Kì lạ, cô đi hay không thì có mắc mớ gì đến tôi.” Anh lại cầm cái khay nhét vào tay cô. Anh đi đến bàn trang điểm, dùng miếng xốp nhẹ nhàng xóa lớp trang điểm bôi trên mặt, xem như không có việc gì mà tháo trang sức xuống. Trong gương phản chiếu lại một góc quần áo màu xám của cô, cái góc áo kia cố chấp dừng lại trong tầm mắt anh.
Anh đã vì cô mà đẩy một cánh cửa nữa, hình như đang từng bước tới gần trái tim anh. Anh muốn nhìn thấy cô, muốn giữ cô lại, muốn cùng cô làm tình, chỉ như vậy. Anh nghĩ anh không cần nhiều lý do để thuyết phục mình không được động tâm với một cô nhóc nhập cư trái phép. Cô nhóc kia đã trưởng thành rồi, cô có quyền lựa chọn. Anh quay đầu nhìn cô một cái, cô thì đang ngửa đầu, trong mắt toàn là vẻ kinh ngạc với khung cảnh xa lạ, nên không ngừng nhìn xung quanh.
Cô nghi ngờ anh có một phép thuật kỳ lạ, mang theo cô xuyên qua một đường hầm thời không thật dài, mở một cánh cửa bình thường nhưng lại là một cánh cửa giấu giếm huyền cơ, đi vào một thế giới giống như thế giới thần tiên.
Nhưng chỉ một câu của anh đã đánh tan ảo tưởng của cô, anh nói: “Đây là công viên thành phố, cô chưa từng tới vào ban đêm sao?”
“Chưa từng.” Cô không thể tin nổi nói. Ngoài tầng hầm thuê và câu lạc bộ, cô rất ít đi đến nơi khác, đặc biệt là buổi tối. Cô không đủ cảm giác an toàn.
Trong công viên vào buổi tối chỉ có động vật lang thang thường hay lui tới, mèo, chó, người. Gió có thể tự do thổi, cây có thể tự do lay động, nguyên bãi cỏ đều là của cô. Cô bước vào cái bóng của cây, bỗng có một cái đầu từ trong bóng cây lò ra, cười, sự an bình, yên tĩnh của thiên nhiên khiến cô vui vẻ cực độ.
“Đi thôi.” Anh nói, kéo cô ra khỏi bóng cây. Nhìn cô đi bên người nhưng không an phận, cứ đi hai bước thì dừng một bước, anh lại muốn làm ra loại hành động ham muốn ấu trĩ là sàm sỡ cô. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trời đầy sao. Đã lâu rồi, anh rốt cuộc cũng có cơ hội nhàn nhã mà đếm sao trên đường về nhà.
Bọn họ rời khỏi quốc lộ vừa dừng lại ở một trấn nhỏ, trước mặt là con đường nhỏ chỉ gần đủ cho hai xe đồng thời đi qua. Bên đường là những căn nhà theo phong cách châu u với một loạt sắp xếp phổ biển và màu sắc sáng sủa. Có sân trước và vườn hoa, nhà nào giàu nói không chừng còn có bể bơi. Lúc cô đói bụng đã từng trộm quả anh đào trong sân nhà bọn họ.
Anh mang theo cô đến trước một căn nhà lầu thì dừng lại, lấy chìa khóa mở cửa sắt ra, đi vào trong phòng khách bằng cánh cửa nhỏ bên trái, đi qua cầu thang vòng tròn, đến bậc thứ năm mươi thì dừng lại. Kiến trúc của tòa nhà lầu này rất kỳ quái, không giống nhà ngang Trung Quốc, lên lầu là hàng hiên, sau đó mới là một căn phòng. Cửa phòng nơi này ở ngay bên cạnh cầu thang, ngay cả sân thượng cũng không có, đương nhiên cũng không có hành lang tối om, đứng trước cửa liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy mái nhà, cả nóc nhà cũng rất sáng sủa.