XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342182

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2182 lượt.

iếu chút nữa bị nước trái cây làm sặc, vỗ mạnh lên bàn nói: “Anh không muốn làm đồng tính luyến ái!” Nói xong liền nhét bánh mỳ vào trong miệng cô.
Đã đến thời gian đi làm, cô đứng ôm anh ở cửa lưu luyến không rời.
Cô nói: “Nếu trên thế giới chỉ có hai chúng ta thì tốt biết mấy.”
“Nhóc con, em còn rất nhỏ.” Anh thở dài.
Phải yêu như thế nào? Sự thật vĩnh viễn không thể hoàn toàn phù hợp với nguyện vọng của chúng ta. Cho nên, muốn nắm chặt mỗi giây mỗi phút hạnh phúc của hiện tại.
Cô đơn đóng cửa lại, ánh sáng vàng lập lòe chiếu khắp phòng. Nhìn đồ trang trí tuyệt đẹp cùng màu sắc ấm áp vây quanh mình, cô nhớ tới cô từng nói anh giống quạ đen, thích thu thập những thứ lấp lánh. Như vậy, ở trong lòng anh, cô cũng là thứ gì đó lấp lánh ư?
Trong lúc vô tình, trên bàn phản chiếu vào mắt cô thứ ánh sáng khác thường. Kia lại có thể là chìa khóa sao? Hiếm khi thấy anh quên chìa khóa ở nhà. Cô ném chìa khóa đến giữa không trung rồi chụp lại, cười rất gian. Hôm nay là cơ hội tốt để ra ngoài đi dạo đây.
Giữa chơi đùa và kiếm tiền, cô cuối cùng cũng quyết định ra ngoài bán quà noel mà lần trước chưa bán hết.
Đang ôm thùng giấy đi trên đường cái, nghĩ đến việc có thể làm chút việc cho anh, tự nhiên thấy tự hào.
Đi qua giao lộ quay đầu lại nhìn thoáng qua, ở lâu như vậy cô cũng không biết, thì ra quảng trường vắng vẻ kiến trúc đá trắng gọi là “Đường Oak”, phía trước công viên gọi là “Acorn park”. Chắc phía sau có rất nhiều người đang tản bộ ở công viên, cô hạ quyết tâm tiến vào khoảng đất trống trong công viên chuẩn bị mở quán, lại ngoài ý muốn nhìn thấy Ngụy Minh Minh. Cô ta cũng mở quán, cũng bán quà noel.
Ngụy Minh Minh nhìn thấy cô, trên mặt khó nén xấu hổ.
Cô cười đi qua nói: “Không nghĩ tới lại gặp cô ở đây.”
“Đúng vậy.” Ngụy Minh Minh cúi đầu, vén lọn tóc ra sau tai.
“Bán có được không?”
“Cũng tạm.”
“Chồng cô vẫn khỏe chứ?”
“Cũng khỏe lắm. Anh ấy làm ở nhà hàng.”
“Vậy là tốt rồi.” Bạch Khả hỏi han, không lưu ý thấy Ngụy Minh Minh không được tự nhiên.
Một cô bé đi tới hỏi có mũ hoa ma thuật không, Ngụy Minh Minh chỉ tìm được một quả cầu. Bạch Khả vừa lúc nhìn thấy trong rương có loại mũ mà cô bé muốn liền đưa cho cô ta mượn. Cô bé đưa tiền cho Ngụy Minh Minh rồi rời đi.
“Cái này......” Ngụy Minh Minh cầm tiền do dự có muốn đưa cho Bạch Khả hay không. Lần này vốn là mối làm ăn của cô, hôm nay là lần đầu tiên cô buôn bán.
“Đưa một cái mũ nào đó cho tôi cũng được.” Bạch Khả đặt rương trên bãi đất trống nói, “Cùng bán nha, nhiều người mở quán, người xem cũng nhiều.”
Ngụy Minh Minh nhận lấy tiền, vì sự hào phóng của Bạch Khả mà xúc động, chủ động giúp cô bày đồ. Hai người hợp tác ăn ý. Ngụy Minh Minh thuận miệng hỏi: “Hai người quyết định khi nào thì kết hôn chưa?”
Bạch Khả cũng không nghĩ đến cô ta sẽ hỏi vấn đề này, nên suy nghĩ một lát rồi nói: “Chúng tôi còn chưa nghĩ đến.”
“Chưa nghĩ?” Ngụy Minh Minh ngừng động tác tay, ngẩng đầu nói, “Việc quan trọng như vậy, ít nhất cũng là việc rất quan trọng với cô, tại sao lại không để anh ấy quyết định. Chúng tôi không có cách nào, nhưng cô có cơ hội có được thẻ xanh, tại sao không nhanh làm đi?”
Bạch Khả cười cười, cô cuối cùng cũng không thể nói cho cô ta biết, kỳ thật có thẻ xanh hay không cô cũng không quan tâm.
“Anh ta không phải là......” Ngụy Minh Minh nghĩ đến Đường Nhất Đường có khuôn mặt công tử nhà giàu kia, lại nhìn cô gái có khuôn mặt bình thường như bao người trước mặt này, một ý niệm u ám hình thành trong đầu cô. Cô nói: “Anh ta không phải là, muốn chơi đùa cô đấy chứ.” Nói xong mới ý thức được nói như vậy có bao nhiêu thất lễ, liền nhanh chóng giải thích.
“Anh ấy không có,” Bạch Khả nói, “Là tôi bám lấy anh ấy mới đúng.”
Ngụy Minh Minh thầm than cô gái này quá ngây thơ, ở một quốc gia cởi mở như nước Mỹ, người ta luôn lấy danh nghĩa tự do để phóng túng ham muốn cá nhân, cuối cùng còn không phải đều là phụ nữ chịu thiệt sao? Còn muốn khuyên cô vài câu nữa, nhưng lời đến cửa miệng bỗng nhiên nuốt lại. Trên con đường có bóng mát phía trước có mấy người đàn ông mặc quần xanh áo xanh đi tới. Sự cảnh giác được dưỡng thành trong thời gian dài lập tức khiến thần kinh cô kéo căng, cô ta đột nhiên bắt lấy tay Bạch Khả.
“Sao vậy?” Bạch Khả hỏi.
“Cảnh sát.” Cô ta nói.






Cháy nắng
Vào lúc hốt hoảng, cô lại nhớ tới cuộc sống trốn đông trốn tây trước kia. Con đường dài đằng đẵng giống như cuối cùng vẫn không thể đi hết, những lúc nhìn thấy cuối đường lại sợ phía trước không có con đường nào cả. Bất luận là cảnh sát, những đứa trẻ da trắng, thậm chí con chó của bọn họ, cô đều phải chạy trốn rất vất vả.
Cô nhớ tới những ngày ở Trung Quốc, vì tiết kiệm mấy đồng tiền đã phải đi lộ trình rất xa, đến vùng ngoại ô vằng vẻ để mua đồ. Bị giày vải cọ sát, chân cô đều phồng rộp. Khi đó, câu đầu tiên mẹ thường hay nói nhất là: “Xem như mình đã chết, chết rồi sẽ không có cảm giác. Nói theo mẹ, không còn cảm giác, không còn