Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Một Đường Đau, Một Đường Yêu

Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1342410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.

u sau cục di dân vẫn chưa gửi giấy tờ đến. Đường Nhất Đường cũng không quá lo lắng, có “IQ hơi thấp” làm át chủ bài, Bạch Khả chắc chắn có thể thông qua khảo nghiệm. Điều phải lo lắng bây giờ chính là làm thế nào để duy trì kế sinh nhai.
Đầu tháng 12, Trương Diệu Đông sẽ ra tiền tuyến, Ngụy Minh Minh rất kiên cường, đến một giọt nước mắt cũng không có. Tuy nói là để Đường Nhất Đường chiếu cố cô, nhưng sự thật lại là cô ta chiếu cố anh và Bạch Khả nhiều hơn một chút. Cô ta thậm chí còn động viên Bạch Khả ra ngoài kiếm việc, dạy cho cô cách thổi gió bên gối chồng, cách để khiến chồng cô phải đồng ý nguyện vọng của cô. Kết quả, tranh giành quyền bình đẳng hôn nhân, cô bất hạnh thất bại. Thua vì không nắm bắt thời cơ tốt nhất.
Tâm tư Ngụy Minh Minh vừa chuyển, lập tức khuyến khích Bạch Khả chuyển sang đấu tranh ngầm, để cô nhân lúc Đường Nhất Đường đi làm mà đi theo cô ta đến làm ở nhà hàng. Bởi vì Bạch Khả có thẻ xanh tạm thời, nên có thể làm người bán hàng, tan tầm sớm, sẽ không bị Đường Nhất Đường phát hiện.
Công việc của Đường Nhất Đường cũng tiến hành thật sự thuận lợi, bằng bề ngoài xuất sắc, khí chất cùng với năng lực lĩnh ngộ cực tốt, anh được nhiếp ảnh gia khen ngợi. Ngoài việc luôn bị đàn bà quấy rầy, bị đàn ông mắng là “Heo Trung Quốc”. Anh không phản bác, bởi vì ở trong lòng anh, có khuynh hướng cho rằng mình đã là người Mỹ.
Công việc chụp ảnh không phải ngày nào cũng có, tuy rằng mỗi lần nhận thù lao không ít, nhưng chia đều xong, chỉ vừa đủ cho hai người chi tiêu. Noel sắp đến, vì muốn chuẩn bị quà cho cô, anh liều mạng kiếm tiền. Ngay cả đàn violon lâu ngày không chạm vào cũng lấy ra, mượn cớ ra ngoài chụp ảnh, thật ra là đánh đàn ở chỗ cách năm tòa nhà.
Hai người bọn họ đều ôm bí mật, mỗi ngày làm chuyện giống nhau.
Mãi đến đêm trước noel, anh mới dồn đủ tiền mua cho cô một chiếc váy ren màu đen bó sát người. Nếu không phải cô gọi Ngụy Minh Minh tới, thì với kế hoạch của anh, đêm noel kia sẽ là một đêm hoàn mỹ.
“Anh làm người rất mâu thuẫn có biết không?” Ngụy Minh Minh uống đến say bảy phần mới dùng bình rựơu chỉ vào mặt Đường Nhất Đường nói, “Anh rõ ràng chảy trong người dòng máu Trung Quốc, lại tự cho mình là người Mỹ. Ngoài miệng anh nói yêu Bạch Khả, nhưng hành vi lại chưa hề để ý tới cảm nhận của cô ấy. Anh là đồ, đàn, ông, giả, tạo!”
Đường Nhất Đường giằng lấy bình rượu mà cô ta đang khua loạn, liếc mắt khinh bỉ nói: “Trung Quốc có câu vợ là của chồng, còn có câu lấy chồng theo chồng. Ngay cả lão tổ tông cũng nói như vậy, cô lấy tư cách gì mà nói tôi.”
“Tôi khinh,” Ngụy Minh Minh nâng ly đập lên bàn nói, “Anh cũng không phải người Trung Quốc, còn nói cái gì tổ tông. Anh hẳn nên dùng tuyên ngôn độc lập của các anh: All men are created equal and independent......” Đầu lưỡi của cô tê tê, nói tiếng Anh như đồ vứt đi.
Đường Nhất Đường chẳng thèm tranh luận với con ma men. Không có gì để tranh luận cả. Anh cần Bạch Khả, anh muốn đặt cô ở nơi mà bất kỳ kẻ nào cũng không thể chạm tới. Có lẽ là anh ích kỷ, nhưng anh không thể thỏa hiệp.
“Em không vui sao?” Anh có chút áy náy thử thăm dò cô. Bất luận người khác nghĩ thế nào, anh chỉ quan tâm đến quan điểm của cô.
Ngụy Minh Minh đã say như chết, dọc theo bàn từ từ nằm rạp trên mặt đất. Bạch Khả nghe động muốn đi đỡ chị ta. Đường Nhất Đường không có được câu trả lời nên đè vai cô lại, hỏi một lần nữa: “Em không vui?”
Cô nhìn mũ noel buồn cười trên đầu anh, nhìn bít tất treo đầy tường phía sau anh, căn phòng rực rỡ giống như một bảo tàng kho báu. Ít nhất tại giây phút này, cô là vui vẻ.






Sau khi mặt trời lặn
“Em rất vui, thật đó. Từ trước đến nay chưa từng hạnh phúc như vậy.” Cô nói.
Mặt ngoài thì tỏ ra thoải mái, nhưng trên mặt cô vẫn lộ ra sơ hở. Từ khi mất đi đứa bé, dưới cái nhìn chòng chọc của anh cô lại thấy bức bách. Vì sợ anh không thích, cô cứ thế liên tục lén lút ra ngoài đi làm.
“Bạch Khả.” Anh kéo cô lại gần.
Mùi rượu xẹt qua chóp mũi cô.
Hàng cây ven đường vẫn chưa được trang trí đèn, tuy là sáng sớm, nhưng trên đường đã có rất nhiều người qua lại. Bọn họ hòa trong dòng người đi vào nhà thờ gần đó.
“Phía trước làm sao vậy?” Bạch Khả kiễng mũi chân hướng xa xa nhìn xung quanh.
Một người đàn ông tóc vàng có dáng người nhỏ gầy đứng ở bệ đá bên cạnh nhà thờ diễn thuyết. Rất nhiều người dừng chân đứng chung quanh.
“Xin nghe tôi nói, xin mọi người hãy nghe tôi nói,” Miệng người đàn ông liên tục phả ra sương trắng, “Khi dạ dày mọi người giữ lại gà tây chưa tiêu hóa hết. Khi mọi người mặc quần áo ấm áp đứng ở đây thỉnh cầu Thượng Đế phù hộ, thì hãy nghĩ lại. Ở Trung Đông xa xôi, có bao nhiêu phụ nữ và trẻ em đang sống dưới khói lửa chiến tranh! Mà trên đất nước hùng mạnh nhất thế giới này, chính phủ đã tuyên bố rằng mỗi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Vậy bọn họ đã đối xử với những người nghèo ra sao? Họ lấy tiền thuế của dân để can thiệp vào chính sách của các nước khác. Họ dùng tiền của chúng ta để gâ