Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh
Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2230 lượt.
n.
Khuân vác hàng hóa xong, như thường ngày anh cùng các công nhận khác ngồi dưới bóng râm uống bia giải khát. Anh không dám uống nhiều, mặc dù cơ thể đã tàn tạ, nhưng có thể chống đỡ bao nhiêu ngày thì hay bấy nhiêu. Đốc công cầm thù lao hôm nay phát cho từng người. Anh nhìn phong bì thật dày trong tay hắn, có một nỗi xúc động, muốn tiến lên kéo tay hắn nói: “Xin cho tôi mượn chút tiền, tôi nhất định sẽ trả lại cho anh gấp đôi!”
Người đàn ông đi ngang qua anh, đưa phong bì, nở nụ cười khích lệ với anh. Anh cầm phong bì chỉ cảm thấy đặc biệt nặng nề, tất cả lực chú ý đều bị giấy dai (giấy gói hàng loại dày) màu vàng hấp dẫn, đợi đến lúc ngẩng đầu, đốc công đã ngồi vào xe. Nhóm công nhân đều tản đi, từng chiếc từng chiếc xe đã khởi động.
Chỉ còn một mình anh, vùi trong bóng mát của mùa xuân.
Anh không muốn về nhà sớm, liền tùy ý đi dạo khắp nơi. Nơi này rất gần đường Oak, anh dừng xe ở một góc đường, đi về hướng ngược lại.
Nhà thờ nơi anh và Bạch Khả từng làm lễ, lẳng lặng đứng sừng sững ở chỗ sâu trong thành phố. Trước cửa đã không còn đám người lòng đầy căm phẫn, chỉ có vài đứa nhỏ vui vẻ trượt ván ngang qua.
Anh cúi đầu đi vào đại sảnh, ngồi xuống dãy ghế dài phía trước. Bài thánh ca phát quanh năm làm bầu không khí có phần trang nghiêm. Chúa Jesus vẫn quấn quanh mình tấm vải ô vuông màu đỏ, trên mặt là biểu tình ẩn nhẫn.
“Người còn nhớ con không?” Anh thử tưởng tượng mình đang trao đổi với Thượng Đế.
“Ta nhớ rõ con.”
Nghe được câu trả lời, anh kinh ngạc bật dậy. Một nữ tu sĩ đang mỉm cười đứng bên cạnh anh.
“Ta nhớ rõ con.” Nữ tu sĩ lập lại lần nữa, khẽ mỉm cười. Đuôi mắt in lại vết nhăn thật sâu, “Lần trước đến đây, con từng khen ngợi cơ thể của chúa Jesus.”
Anh nhìn bà ấy một lúc lâu, theo lý mà nói nếu là người cũng có màu da vàng và mắt đen anh sẽ có ấn tượng. Nhưng thật sự anh không có chút ấn tượng nào cả.
“Khi đó ta ngồi cùng hàng với con, ta còn nhớ rõ con còn dẫn theo một cô bé rất đáng yêu, là vợ của con?” Bà ôm một quyển thánh kinh trước ngực.
Nói đến Bạch Khả, biểu tình của anh mềm mỏng hơn. Anh dịch vào trong rồi mời bà ấy ngồi. Nữ tu sĩ sửa lại áo choàng dài, xoay người ngồi xuống, cẩn thận đặt thánh kinh trên hai đầu gối.
Anh cảm giác được ghế hơi lung lay.
“Ta họ Trần, tên là Trần Thụy Hoa, bọn họ gọi ta là sơ Ada.” Nữ tu sĩ nói.
“Con là Đường Nhất Đường.”
“Đường, họ này rất có tiếng trong giới Hoa kiều.”
“Ba mẹ của con chỉ là người bình thường.”
“Cho dù có bình thường vẫn là người giàu có, Thượng Đế đều đối xử công bằng.” Trần Thụy Hoa hơi dùng sức đè thánh kinh trên đầu gối, quay đầu nói, “Con à, con gặp phải khó khăn gì sao? Thần sắc của con so với lần trước đến đây hoàn toàn không giống nhau.”
Không muốn tiết lộ quá nhiều với người xa lạ, anh khoát tay lên lưng ghế. Một sợi tóc rớt trước mắt anh, qua sợi tóc anh nhìn chúa Jesus trên thánh đàn nói: “Nếu con khẩn cầu khoan thứ, người sẽ tha thứ cho con chứ? Con chưa từng nhận lễ rửa tội, cũng không tín ngưỡng Thượng Đế.”
“Chúa yêu người trần, bất kể họ tên, giới tính.”
“Con phải làm thế nào người mới khoan thứ cho con?”
“Phải xem con phạm vào lỗi gì. Trong cuốn Krall có ghi lại bảy tội lớn của loài người, có tham ăn, tham lam, dục vọng, lười nhác, kiêu căng, ghen tị, phẫn nộ. Mỗi người chúng ta đều phạm hoặc nhiều hoặc ít vào một tội trong đó.”
“Bảy tội......” Anh trầm ngâm. Trong hơn hai mươi năm cuộc đời, những chuyện ấn tượng khắc sâu không ngừng thoáng hiện trong đầu.
“Con từng có thói quen nát rượu, đây là phạm vào tội tham ăn sao?”
“Ta nghĩ đúng vậy.”
“Tham lam, con đối với một người phụ nữ có dục vọng rất lớn......” Không quan tâm đến nguyện vọng của cô ấy, nhốt cô ấy trong nhà, cướp đoạt tự do của cô ấy.
Câu tiếp theo anh không nói ra, chỉ biết cười thê lương.
“Dục vọng, ha ha.” Nụ cười càng sâu, anh tâm niệm: Con hận không thể mỗi ngày đều cột cô ấy trên giường.
“Lười nhác, ở phương diện nào đó, con quả thật như thế.”
Đối mặt với sự thật tàn khốc, việc anh làm nhiều nhất là trốn tránh chứ không phải thay đổi. Bởi vì ba mẹ quyết định tàn nhẫn, nên tự mình sống lưu vong, dùng phương pháp gần như tự mình hại mình để phát tiết bất mãn đối với hiện thực. Mong muốn chống lại số phận không thể thực hiện được, anh đành chuyển thành tự công kích bản thân. Cuối cùng, anh tự nhận lấy kết cục thảm hại.
“Kiêu căng..... Là vũ khí của con, là quyền lợi ông trời ban cho con.” Anh giương mắt nhìn thẳng về phía trước. Thiên phú của anh tập cho anh thói quen bị người ta nhìn chăm chú, cũng không dùng tư thế hèn mọn đi ngưỡng mộ người khác, mặc dù sống dưới đáy xã hội.
“Ghen tị, thứ này đã tra tấn con hai mươi năm.”
Vì không muốn bị tìm được, anh không thể sống lâu ở một thành phố. Mỗi lần đổi một chỗ anh đều suy nghĩ, hiện tại người đó nhất định đang an nhàn ngồi ở ban công đọc sách, hoặc là cáu kỉnh với người làm vô tội nào đó. Đời người như vậy không công bình!
“Mà phẫn nộ, là đang hình dung tâm tình của con lúc này.” Anh đan các ngón tay và