Tác giả: Đầu Ngã Mộc Qua
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342227
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2227 lượt.
o nhau, gần như có thể nghe được tiếng khớp xương ma sát.
“Như vậy xem ra, tội nào con cũng phạm phải.” Trần Thụy Hoa bình thản nói.
“Như vậy cũng có thể được khoan thứ sao?” Anh cười nói, “Thật có lỗi, hình như con nói thừa.”
“Chỉ cần con có tâm hối cải, Thượng Đế tự nhiên sẽ minh giám. Chính là cho dù ở thời điểm nào, cũng không được vứt bỏ sinh mệnh, tội này là tội không thể được tha thứ nhất.”
“Là sinh mệnh vứt bỏ con.”
“Con à, con bị bệnh sao? Thần sắc có bệnh trên mặt con rất rõ ràng.”
“Sinh lão bệnh tử, đây là quy luật tự nhiên. Làm lỡ thời gian dài của sơ như vậy thật có lỗi, cám ơn sơ đã nghe con nói.” Anh đứng lên, cuối thấp người với Trần Thụy Hoa, đi về hướng khác của dãy ghế dài.
“Đường tiên sinh,” Trần Thụy Hoa ở phía sau gọi anh, nói “Cho dù vì người mình yêu, cũng phải quý trọng sinh mệnh. Thượng Đế sẽ phù hộ các con.”
Anh quay lại nở nụ cười vô lực với bà, xoay người rời đi.
Ra khỏi nhà thờ u tĩnh hòa vào dòng người đông đúc trên đường lớn. Tới giờ cơm, mùi khói lửa tắt nghẽn chóp mũi anh. Anh mua mấy cái bánh bí đỏ ở quán cơm Trung Quốc bên đường. Nửa ngày không thấy, anh đã bắt đầu nhớ cô.
Nhân viên cửa hàng thối lại tiền xu, anh nhận lấy. Trong lúc vô ý thoáng nhìn thấy trên mặt đồng xu có hàng chữ nhỏ -- In god we trust. Anh dừng lại, mãi đến khi người xếp hạng phía sau thúc giục, mới lấy lại tinh thần.
Thì ra người dân ở quốc gia này mỗi thời mỗi khắc đều bị thôi miên.
“Chúng con tin tưởng Thượng Đế.” Anh vừa mặc niệm, vừa lưu ý tạt qua nhà thờ rồi đến bệnh viện.
Xe chạy đến khoảng đất trống trước cửa, anh cầm gói bánh bí đỏ, điều chỉnh nụ cười. Lúc đẩy cửa ra liền tập trung lực chú ý, anh muốn phân biệt tiếng bước chân nhẹ nhàng của cô trong tiếng động cơ ồn ào.
Không thấy cái ôm như mong đợi, đưa mắt tìm kiếm khắp phòng, cuối cùng tìm được hình bóng quen thuộc đang co rúm trên mặt đất bên cạnh chiếc điện thoại.
“Xảy ra chuyện gì?” Anh bước nhanh đến ngồi xổm bên cạnh cô.
Đầu Bạch Khả chôn sâu vào đầu gối, không có chút phản ứng. Chỉ có bả vai là hơi phập phồng chứng minh cô còn sống.
“Nói gì đi!” Anh lo lắng lay cô, thấy cô vẫn không động đậy, tức giận tích tụ bị bộc phát, anh quát, “Em nói gì với tôi đi!”
Vai rụt một cái, cô giơ tay ôm đầu gối, không ngẩng đầu. Cô lần mò chạm được áo anh, nắm chặt. Lao thật mạnh về phía trước, cô nhào vào lòng anh.
Anh nghe được tiếng thở dài thật dài, tưởng rằng cô muốn thở hết không khí trong cơ thể ra.
Chậm chạp cho phép không khí đi vào, cô khàn khàn cổ họng nói: “Anh bị bệnh......” Nói được một nửa, ngực lại rút mạnh một cái. “Vì sao không nói cho em biết?”
Anh ôm khuôn mặt cô nhìn một chút, hai mắt cô đã sưng to.
“Xấu muốn chết!” Anh lại ấn cô vào lòng, khẽ vuốt lưng cô.
“Anh không muốn khiến em lo lắng, hơn nữa em biết thì có thể làm được gì nào? Chi bằng để mình anh đối mặt.”
Anh biết anh đang lừa mình dối người, nhưng anh nên nói cái gì đây? Nói anh vốn định chết cùng cô?
“Luôn có biện pháp giải quyết, chỉ cần có thể giúp anh, bắt em làm cái gì cũng được.” Giọng cô run run.
“Nhiều năm trước, anh quen một cậu bé người gypsy (người Di-gan). Em biết không? Người gypsy nhìn thì phóng khoáng, nhưng thật ra cuộc sống rất vất vả. Cậu bé kia bị mắc căn bệnh ung thư, cụ thể là ung thư gì anh đã quên rồi. Người nhà của nó, bao gồm cả anh, bọn anh đều tìm cách gom tiền cho nó điều trị. Nhưng cuối cùng nó vẫn không thể sống tiếp. Nó nhảy từ tầng 18 xuống. Khi đó anh thực sự không hiểu, nó đã có dũng khí chết, vì sao lại không thể sống? Cho tới bây giờ anh mới hiểu được tâm trạng của nó lúc đó. Nó không muốn người nhà của nó bởi vì căn bệnh của mình mà phải sống cực khổ như vậy, không muốn bọn họ vì nó mà ngay cả tôn nghiêm cũng bị chà đạp.”
“Cậu bé chết đi thì người nhà của cậu cũng sẽ thống khổ.”
“Ngày đó là ngày em chết!”
Cơ thể của cô cứng còng, cô không thể làm mình trầm tĩnh lại. Mãi đến khi anh ôm lấy, vùi đầu ở trước ngực cô.
Trong cuộc đời này, anh chỉ còn lại mình cô, Nhưng anh không thể bảo vệ cô chu toàn, còn bắt cô tiếp nhận kết cục bi thảm do chính anh tạo thành. Chết, ngược lại là cách nhẹ nhàng nhất. Nhưng anh biết, anh không thể. Cho đến bây giờ anh cũng không thể quên khoảnh khắc người nhà cậu bé kia nhìn thấy thi thể của nó đã bi thương gần chết như thế nào. Anh không thể giống cậu bé ấy, chọn cách mình thích, là nhảy từ lầu cao xuống. Anh là thằng đàn ông!
Nước mắt không thể kiềm chế mà rơi xuống, anh kiềm nén hô hấp, không muốn để cô phát hiện. Giờ này phút này, anh thầm cầu nguyện.
Thượng Đế ơi, nếu con cầu nguyện, người có nghe được không?
“Hi.”
Cửa bị gõ nhẹ, giọng nói ngọt ngào của phụ nữ phá tan bầu không khí nặng nề trong phòng. Bọn họ đồng thời ngẩng đầu. Sau khi thấy rõ tình hình trong phòng, nụ cười của người phụ nữ ấy lập tức cứng đờ, cô ta so vai xấu hổ cười nói: “Tôi thấy cửa mở cho nên...... Rất xin lỗi.”
Cô ta lui ra sau hai bước rồi vội vàng đi ra