Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.
Lần Đầu Gặp Gỡ Ở Hậu Viên
Nam tử nhị thập nhi quan, hữu vi nhân phụ chi đoan. Nữ tử thập ngũ hử giá, hữu quát nhân chi đạo; vu thử nhi vãng, tắc tự hôn hỉ[1'>. Đây là một định luật tự cổ chí kim, ngàn đời không đổi.
[1'> Theo Khổng tử: Nam tử hai mươi tuổi làm lễ Gia Quan (lễ trưởng thành) xong có thể làm cha được. Nữ tử mười lăm hiểu đạo lý, có thể gả đi. Từ đó về sau, có thể kết hôn.
Là nước giàu có nhất vùng Vọng Xuyên, Nam Vu thịnh hành tảo hôn, bất luận là nam hay nữ, chưa đến tuổi thích hợp để kết hôn, họ đã sớm định đoạt hôn ước. Đợi tới khi nam tử trưởng thành, nữ tử cập kê, liền tổ chức hôn sự, cứ như thể sợ không lấy được vợ không gả được chồng sẽ bị người đời cười chê vậy. Kiếm một nương tử đẹp tựa hoa cũng được, gả cho một lang quân như ý cũng xong, nhà nào có điều kiện thì còn được chọn đông chọn tây, điều kiện không tốt, đành ngồi trơ ra đấy đợi người ta đến chọn thôi. Nam tử đơn giản hơn, chỉ cần ngũ quan cân đối, tứ chi đầy đủ, cho dù đã qua tuổi kết hôn, cuối cùng vẫn có thể lấy được vợ. Nữ tử lại khác, một khi qua tuổi xuất giá, liền thành dưa chuột mùa thu, không còn ai thèm nhòm ngó nữa.
Thanh Thu cảm thấy mình thật oan uổng, mỗi lần nghĩ tới việc gả chồng này lại khó chịu tới mức không thể diễn tả bằng lời.
Gần đây chuyện kinh động nhất thành Việt Đô chính là việc hai nước Bắc – Nam đình chiến, chuẩn bị đàm phán hòa bình. Nam Vu – Bắc Vu vốn chung một gốc, thiên hạ trước kia chỉ có một Vu quốc, ba trăm năm trước trong cung xảy ra một biến cố, Vu Nguyên đế khi ấy đột nhiên băng hà, kinh thành trở nên hỗn loạn, nguyên thái tử dẫn theo người ngựa giận dữ rời kinh, đi thẳng về phía bắc, cấu kết với những kẻ không phục tân đế, được sự ủng hộ trợ giúp của Thiên hạ đệ nhất Kỳ Môn thiên phủ, lấy núi Vọng Xuyên làm ranh giới, dấy cờ tạo phản. Từ đó Vu quốc bị chia cắt làm hai phần, những tiểu quốc khác quanh biên thùy nhân loạn khoanh tay đứng nhìn, hoặc đi theo Nam Vu, hoặc trợ giúp Bắc Vu. Nam Vu binh tốt ngựa khỏe, còn Bắc Vu dũng mãnh hiếu chiến, cứ vài năm lại xảy ra chiến sự một lần, chẳng ai chịu ai. Hai tháng trước, trên núi Vọng Xuyên khói lửa mịt mùng, Nam Vu thắng trận, đoạt được mấy tòa thành trì của Bắc Vu. Nam – Bắc Vu bao lâu nay vẫn không nước nào chịu nước nào, chẳng mấy khi Bắc Vu rơi vào tình cảnh phải nhún nhường. Hai nước chuẩn bị tiến hành lần đàm phán đầu tiên sau hàng trăm năm gây chiến, đây đúng là hỷ sự lớn nhất trừ trước tới nay.
Công lớn của trận chiến trên núi Vọng Xuyên lần này thuộc về thế tử Vệ Minh của Hiền Bình quận vương, tháng trước từ biên ải về kinh, mang công trạng tới gặp thiên tử, nhận thiên ân, được ban thưởng ngàn vàng. Do hắn là thế tử, cha là Hiền Bình quận vương, có thể thăng quan, nhưng thăng quan tiến tước lại là việc sau này. Hoàng thượng thậm chí còn tặng riêng cho hắn một phủ đệ, chỉ là tòa phủ đệ này chưa xây xong, nên hắn phải ở trong phủ của Hiền Bình quận vương nửa năm.
Hôm đó, hắn chiến thắng trở về, đám nữ tử trong thành Việt Đô đổ hết ra phố, đều muốn nhìn xem thế tử Vệ Minh trong kinh sau sáu năm không gặp giờ mặt mũi ra sao. Cũng may hắn đã không khiến đám nữ tử đó thất vọng, thiếu niên ưu tú năm năm trước giờ đã trở thành một dũng tướng, khí chất dịu dàng nho nhã, trên mình mặc chiến giáp màu trắng bạc khiến người người lóa mắt.
Sau khi hồi phủ, Thanh Thu cũng từng đứng từ xa nhìn một cái, ai bảo danh tiếng của hắn quá lớn, trước khi ra biên thùy, cũng là nhân vật phong lưu có tiếng ở Việt Đô. Sáu năm sau vừa trở về còn nổi hơn cả nhân vật tiếng tăm nhất của Xuân Họa Đường.
Nàng đứng quá xa, chỉ nhìn thấy hắn toàn thân quân trang, nghĩ chắc được hoàng thượng thụ phong, vinh hiển vô cùng. Nhưng khôi giáp sáng rỡ đó lại khiến nàng nhớ đến cảnh mấy năm trước tiễn kẻ đoản mệnh kia rời kinh. Còn chưa kịp nhìn rõ xem thế tử xấu hay đẹp, nàng đã kinh hãi chạy về thiện phòng, thề rằng không bao giờ tò mò xem náo nhiệt nữa.
Thế tử Vệ Minh nhân tài xuất chúng, lại là công thần, nhà nào chẳng muốn được “dính dáng” tới hắn. Đến phủ dâng lễ kết thân, thiết yến gửi thiệp mời, ngày nào cũng thấy thiệp mời dự tiệc, hoặc cùng đám huynh đệ năm xưa ôn lại chuyện cũ, thưởng thức cảnh đêm, uống rượu ngắm hoa… say rượu về phủ. Không chỉ đám nô bộc hầu hạ hắn vất vả, mà người của thiện phòng cũng chẳng được nghỉ ngơi, thường xuyên phải chuẩn bị canh giải rượu, hoặc làm ít điểm tâm đêm. Tóm lại, toàn bộ người trên kẻ dưới khắp vương phủ đều xoay quanh phục vụ mình hắn. Quận vương ngược lại còn rất vui mừng, liên tục tổ chức mấy lần yến tiệc trong phủ. Mấy ngày nay, khắp nơi chỗ nào cũng nhắc tới việc này, người trong phủ quận vương ai nấy đều được thơm lây, dường như vinh quang của chủ nhân chính là vinh quang của chúng nô tài họ vậy. Quận vương phi còn đích thân tới thiện phòng mấy lần, muốn tự tay nấu canh, an ủi đứa con trai mấy năm không gặp của mình. Thanh Thu tính tình lười nhác, ghét nhất là bận rộn, chủ nhân trong quận vương phủ không nhiều, thiện phòng này của nàng chỉ phải lo cơm nước cho các chủ nhân. Khi t