Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341881
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1881 lượt.
hế tử chưa trở về, cuộc sống của nàng có thể được coi là ung dung tự tại, nhưng từ khi thế tử trở về, nàng chẳng được nghỉ ngơi ngày nào. Nghe nói tướng sĩ biên ải ăn gió nằm sương, không quá cầu kỳ, nhưng vị thế tử này thì lại rất cầu kỳ. Một ngày ba bữa ăn gì đều phải có thực đơn, món nào cũng phải ngon phải đẹp, hắn tưởng thiện phòng của phủ quận vương giống như ngự thiện phòng trong cung chắc?
Thanh Thu giận nhưng không dám nói, cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của vị thế tử đó, nóng nguội mặn chay đều phải gắng hết sức trổ tài. Ai bảo người ta là thế tử, còn Thanh Thu nàng chỉ là quản gia của thiện phòng chứ, số phận do trời định.
Sáu năm trước là thời gian nàng đang đợi để xuất giá, trong lòng nghĩ rằng từ đây đã tu thành chính quả, kết tóc xe tơ với mối duyên trời định, bên nhau như hình với bóng không rời. Ai ngờ cô nương xấu xí nhà hàng xóm đã xuất giá sinh con trai mũm mĩm từ lâu, còn nàng lại trở thành đứa trẻ mồ côi. Cái danh quản gia thiện phòng nghe thì hay, nhưng cũng chỉ là lo việc ở thiện phòng mà thôi, không xứng xách dép cho thế tử anh dũng uy phong, thân phận tôn quý kia.
Một ngày tháng Sáu, còn chưa đến giờ Thìn, trời đã sáng bảnh, xe của Hiền Bình quận vương phủ đi mua đồ về đỗ gần cửa nhà bếp. Mấy sai dịch đang dỡ rau thịt hoa quả xuống, hai nha đầu nhanh nhẹn cầm sổ, một người ghi một người tính, mặc dù đã quen việc, nhưng mặt trời chưa ló dạng, trên trán hay người bọn họ đã lấm tấm mồ hôi.
Hằng ngày vào giờ Mão ba khắc là phải dậy đi chợ sáng, đấy là quy định của quận vương phủ, đến nước cũng được vận chuyển từ núi Hạ Giang gần Việt Đô về từ sáng sớm, nước suối ở đấy vị ngọt, pha trà rất ngon. Nghe nói những hộ giàu có trong thành đều được các hộ nông dân gần đó đưa rau tới đúng giờ đúng ngày. Hằng ngày những nhà phải dậy sớm đi chợ không nhiều, nhưng quận vương phủ thì khác, khi lão quận vương còn sống một mực tin rằng cần kiệm thì nhà vững, quy định bao năm nay truyền lại, ăn bao nhiêu, dùng bao nhiêu đều phải tính chính xác.
Trong không khí vẫn còn vương hương thơm của sương sớm, cách đó không xa sau mấy cây hoa phù dung, Thanh Thu trốn ở nơi này ngủ nướng trên chiếc ghế trúc. Để cho mát mẻ, nàng chỉ mặc một chiếc áo bằng vải thô mỏng, nghiêng đầu nằm ngủ say sưa, hoàn toàn không biết gì tới tiếng ồn ào huyên náo chỉ cách mình một bụi cây kia. Tối qua nàng trực, lại đúng vào hôm thế tử bày tiệc rượu trong phủ, thiện phòng vì thế phải thức cùng cho tới tận quá nửa đêm. Thời gian gần đây cuộc sống thật chẳng dễ chịu chút nào, không có nổi một giấc ngủ yên ổn, Thanh Thu chỉ mong thế tử sớm chuyển về phủ của mình ở, như thế nàng lại có thể ung dung tự tại mà sống.
“Thanh Thu tỷ tỷ, Thanh Thu tỷ tỷ, đây là những khoản mục của ngày hôm nay.”
Một trận những tiếng léo nhéo gọi khiến nàng đau đầu vô cùng, cố gắng chống đôi mắt đang đờ ra vì buồn ngủ, hai khuôn mặt xinh đẹp như hoa đập ngay vào mắt. Đương nhiên, hai tiểu nha đầu này dung mạo không có gì đặc biệt, chẳng thể so sánh với những đại a hoàn lả lướt cao quý trong quận vương phủ kia, nhưng đang ở độ tuổi thanh xuân mơn mởn, khuôn mặt căng mọng như có thể vắt ra nước.
“Ngưng Vũ, Hàm Yên, để đó đi.”
“Không được, lão quản gia dặn rồi, phải để tỷ xem qua một lượt mới được.” Hai nha đầu này bình thường rất biết nghe lời, chỉ là có chút thiên về phía lão quản gia. Nếu giờ nàng không xem, nhất định sẽ vứt sang một bên để đến ngày mai, ngày mai lại lần khần đến ngày kia, và cứ thế kéo dài cho đến tận cuối tháng mới có thể thanh toán.
Trong phủ có lời đồn đại rằng giữa nàng và lão quản gia có chuyện khuất tất không để người khác biết, nên nàng mới có được cái chức quản gia thiện phòng này, lời đồn tới tai nàng, nàng chỉ cười cười. Ai bảo nàng là một bà cô già chứ, trong mắt mọi người, nàng cũng chỉ còn nước đi làm vợ kế người ta, bị người khác chỉ trỏ nói sau lưng là chuyện bình thường. Vốn lão quản gia đối xử với mọi người rất nghiêm khắc, nhưng không biết vì sao lại rất thân thiện với nàng. Thậm chí ngay cả những kẻ tiểu nhân bỉ ổi từng tới cầu hôn nàng, đều đặt điều nói rằng Thanh Thu có được chức quản gia thiện phòng là nhờ đã lên giường với lão quản gia.
Thanh Thu vẫn im lặng, mấy kẻ đó chẳng chịu động não mà nghĩ, lão quản gia tuổi tác đã gần sáu mươi, một ông già liệu có thể lực tốt như thế không? Chân tướng sự việc rất đơn giản, bà vợ già của lão quản gia – Lưu Hoa là bà con xa của người mẹ mà Thanh Thu chưa từng biết mặt, rất quan tâm nàng, nếu không lấy đâu ra sự khác biệt lớn như thế chứ. Lấy ngay việc mua bán hằng ngày làm ví dụ, đây là công việc béo bở, mỗi ngày nhà bếp của vương phủ phải mua một xe rau củ quả thịt cá các loại. Mặc dù nhân khẩu của Hiền Bình quận vương phủ ít, một thê một thiếp hai phòng bốn người, thêm cô cháu họ, tính số chủ nhân không nhiều, nhưng dùng không ít người hầu, văn có, võ có, gảy đàn, thổi sáo đều có cả. Thậm chí còn có một xưởng thêu nho nhỏ, chuyên thêu khăn tay cho các chủ nhân trong phủ, còn cả đám đàn ca sáo nhị, cả môn khách[5'> được nuôi trong phủ… Chỉ riêng ngườ