Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.
h đã nghĩ như vậy? Làm sao cô có thể không lo lắng cho Thụy Thụy, chỉ là, cô càng lo lắng cho an nguy của anh mà thôi.
“Anh xảy ra chuyện thì em làm sao?” Cô lại kéo tay anh, gấp đến mức mắt ngập nước.
Bây giờ, cô và con cũng rất cần anh.
Song, anh lại tách từng ngón tay của cô ra, gằn từng tiếng, “Hiểu Văn, xin lỗi, không ai quan trọng hơn Thụy Thụy cả.” Bao gồm cô trong đó.
Cô được nhân viên ở đây chăm sóc, nhưng còn Thụy Thụy của anh? Thụy Thụy quan trọng hơn ai khác, trước mặt nguy hiểm, đây là tỉnh ngộ sâu nhất của anh, tình yêu lại chẳng hề quan trọng như anh nghĩ.
Hiểu Văn không thể tin mở to mắt, bất động nhìn anh. Không ai quan trọng hơn Thụy Thụy cả. Cô không phải ngốc, dưới ngôn ngữ kiên quyết dứt khoát của anh, cô hiểu ra, cho nên cũng chịu đả kích.
Mà anh chỉ xoay người, không chút do dự nhảy vào nước biển. Dù có chết anh cũng chết ở bên cạnh Thụy Thụy mới có thể an tâm, chứ không phải trong lòng tình yêu!
Anh đã bơi bao lâu rồi anh cũng chẳng nhớ rõ nữa. Chỉ biết là từ hừng đông theo đến tận trời tối, dựa vào hướng đi đã qua một lần trong trí nhớ mơ hồ, đi theo lối đi chính, dựa vào khái niệm về khoảng cách, bơi không ngừng, bơi đến bất động, anh phải dựa vào xe hơi hỏng đang nổi, hoặc dựa vào mái hiên nghỉ ngơi sau một đoạn đường, sau đó lại tiếp tục.
Xung quanh thành phố này là một màn đen, dư chấn còn kéo dài liên tục, mấy lần anh suýt bỏ mạng, mức độ mạo hiểm này ngay cả anh cũng cảm thấy sợ hãi. Nhưng mà, chỉ cần nghĩ đến không biết bây giờ Thụy Thụy của anh đang cô độc hoảng sợ ở góc nào, trái tim anh lại bị bóp nghẹt, dựa vào một sức mạnh mà chống đỡ kiên cường.
Anh bơi thật lâu, cả người cũng lạnh băng, cho dù anh bắt đầu dần bị lạc hướng. Anh trong nước, vừa khát vừa mỏi mệt, nhưng anh biết mình sẽ không buông tay.
Ngày 12 tháng 3.
Cuối cùng sóng thần cũng yên tĩnh, nhưng thành phố này lại thành khu đổ nát như vừa qua lễ rửa tội, như một lò ngục bị phá hủy, nơi nơi là lửa, bên tai là tiếng nổ mạnh. Từng đợt dư chấn khiến cả thành phố dấy lên lửa rừng rực, nhà máy năng lượng nguyên tử quy mô nhất ở Fukushima sau khi bị sóng thần và dư chấn tấn công, vì cấu trúc các nguyên tố bất hợp lý, làm cho ống nước bị rỉ, vật chất phóng xạ cũng rỉ ra, khí hydro nổ mạnh, sức mạnh của cơn nổ bốc hết mái nhà, ánh lửa nổi lên bốn phía thành phố.
May mà, địa điểm khách sạn Tiểu Hoa cho, không phải khu bị thiệt hại nặng. Nhưng rốt cuộc Hạ Nghị đang ở đâu?
“Chị dâu, anh Nghị liên lạc với tôi rồi!” Sau n lần nói chuyện với Tiểu Hoa, cuối cùng cũng có tiến triển.
“Anh ấy nói thế nào?” Tống Dư Vấn đang trên đường tìm cách đến Fukushima, nghĩ đến Thụy Thụy lại nóng lòng như đốt.
“Di động của anh Nghị bị nước vào, chúng tôi cũng vừa mới liên lạc được thôi.” Tiểu Hoa ngập ngừng, “Anh ấy vẫn sống, đã tránh thoát một kiếp.”
“Vậy Thụy Thụy đâu, bình an không? Có sợ hãi lắm không?” Tống Dư Vấn liên tục truy hỏi.
Cô không bao giờ sẽ quan tâm đến hai chữ thù hận không cần thiết trên người nữa, bây giờ cô chỉ cần con gái!
“…” Tiểu Hoa há miệng, chuyện Thụy Thụy mất tích, cuối cùng vẫn chẳng thể nói ra miệng, chỉ có thể từ chối, “Chị dâu, tôi cho chị số điện thoại của anh ấy, để anh ấy tự nói cho chị!”
…
Anh sắp điên rồi.
Dù anh tìm bao nhiêu nơi cũng không có bóng dáng Thụy Thụy.
Tiếng chuông điện thoại di động được khách sạn cho thuê vang lên, anh không có thời gian nhìn dãy số gọi đến, vội vàng nhận máy: “Alo, đại sứ quán Trung Quốc sao?” Thông qua Tiểu Hoa, anh đã tìm ra một vài mối quan hệ ở nơi này, hi vọng có thể dựa vào sức mạnh lớn để tìm Thụy Thụy.
“Tôi, Tống Dư Vấn!” Trong điện thoại là giọng nói quá sức quen thuộc kia, một giây nghe thấy giọng của Hạ phu nhân, anh đông cứng, tâm tình chẳng thể hình dung được.
Giống như đã trải qua mấy đời vậy.
“Tôi ở Nhật Bản, Thụy Thụy ở đâu?” Tống Dư Vấn mở đầu liền hỏi.
Bởi vì trước sự ấp úng của Tiểu Hoa, cô đã nhận ra sự khác thường.
“Dư Vấn, xin lỗi…” Cô ấy đã ở Nhật Bản? Cô ấy cũng đến đây ư? Bởi vì kích động, lo lắng, đau lòng, hốc mắt của anh bỗng bị sóng chua tập kích: “Thụy Thụy nó… không thấy…” Anh thật xin lỗi con gái, thật xin lỗi Hạ phu nhân.
Đầu kia điện thoại, yên tĩnh như đã chết, bởi tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng Dư Vấn vẫn bị chấn động đến đi không vững. Khốn kiếp!
“Tôi sẽ nghĩ cách vào Fukushima, anh dựa theo kế hoạch đã định, tìm người ở đại sứ quán đến giúp cùng tìm Thụy Thụy, tôi sẽ gặp anh sau!” Cô đã muốn dùng lời nói tàn nhẫn độc ác nhất để mắng anh và Đỗ Hiểu Văn, ngay cả con gái cũng chẳng thể bảo vệ nổi, căn bản anh không xứng làm ba! Nhưng cô giờ này, nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh mới có thể tìm được con gái!
Tính toán với anh sau, trước hết phải tìm được Thụy Thụy đã!
“Dư Vấn, em đừng đến, nhất định sẽ tìm được Thụy Thụy, anh sẽ mang nó đi ngay, em chờ bọn anh ở nơi an toàn, nơi này rất nguy hiểm!” Rò rỉ hạt nhân càng ngày càng nghiêm trọng, toàn bộ Fukushima đã bị bóng ma phón