Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2071 lượt.
ư, chưa từng có ai đối đãi với cô như thể, cẩn thận đặt cô ở nơi mềm mại nhất.
“Anh luôn tốt bụng như thế, cõng người khác lên núi à?” Quá lúng túng, cô chỉ có thể dùng giọng điệu rất lãnh đạm để giấu đi hai má đỏ hồng.
Anh cười thản nhiên, không đáp.
“Một lần, hai lần hay vô số lần?” Nhưng cô lại ép hỏi.
Cô rất muốn biết, bình thường anh cũng làm người tốt ư? Tốt nhất đừng nói cho cô biết, chỉ cần có người không leo núi được, anh lại vĩ đại cúi người như ngựa ý.
“Mới trước đây, tôi đã cõng em gái.” Cuối cùng, anh vẫn thành thật trả lời, “Số lần nghĩ không ra.” Chắc không chỉ một lần, hai lần, mà là vô số lần.
Câu trả lời theo thứ tự của anh lại chọc cười cô. Bầu không khí này rất yên tĩnh, loại dịu dàng này như thấm sâu vào lòng cô, như khát vọng ẩn giấu đã lâu, nhưng chỉ là cầu mà không được. Cô nâng tay, ấn vào ngực mình, nơi đó, hình như đang nóng lên.
Nói là hái dương mai, nhưng mà, cô kiên quyết từ chối trèo lên cây như khỉ.
Cô ngồi dưới bóng cây, dưới chân có một giỏ dương mai, đây đều là cống hiến của “nô bộc”. Dù sao, tuy nói là đưa cô đi hái dương mai, cảm nhận cuộc sống tập thể, song anh vẫn rất có lý lẽ sẽ không chỉ huy cô.
Bên kia, có vài cô gái vây quanh ríu rít, anh tiếp tục dùng kéo cắt nhánh cây dương mai mới ở cách đó không xa, mà cô mừng rỡ thoải mái, một mình ngồi dưới tàng cây, lấy từng viên dương mai trong giỏ, hướng về ánh mặt trời soi một vòng, cuối cùng chắc chắn không có sâu rồi, cô mới đưa dương mai vào miệng. Rất ngọt.
“Tiểu Mễ, cô ta là ai vậy?” Một đám phụ nữ đang ép cung một y tá làm việc trong phòng khám, cô y tá này cũng là người đề ra việc hái dương mai lần này, phần lớn người trong đoàn là bạn cô.
“Việc này, ha ha, khó nói lắm, bạn bác sĩ Triệu.” Hôm nay bác sĩ Triệu quá chói mắt, nhất thời thành tiêu điểm, tự nhiên dọc theo đường đi là trung tâm tán chuyện của mọi người.
“Cô ta có phải là vợ chưa cưới cũ của bác sĩ Triệu không?” Có người đoán, chuyện ầm ĩ kia tuy chưa có người thấy diện mạo thật của nam nữ nhân vật chính, nhưng lại rất nhiều người biết.
Vợ chưa cưới? Cô vẫn hờ hững thờ ơ đến sự đời, lại ngóng tai qua.
“Ha ha, ôi dào, mọi người đừng đoán nữa!” Không dám thảo luận việc riêng của ông chủ, Tiểu Mễ chỉ muốn cười ha ha qua chuyện.
Nhưng mà, hành động này của Tiểu Mễ vào trong mắt người khác lại thành chột dạ.
“Ôi chao, đúng là cô ta hả? Mặt cô ta đúng là quá dày đi!” Người khác nhất thời kinh hô.
Da mặt dày? Vì sao nói mặt cô dày chứ, tuy cô và Triệu Sĩ Thành sống chung, nhưng cô đâu có ăn chùa thật! Dư Vấn nhăn mày.
“Cô ta mang thai với người khác, lại còn làm tình nhân của người khác, khi sắp kết hôn với bác sĩ Triệu, đột nhiên phát hiện mình yêu người khác, haha, đúng là hài nhé, kết quả ngày kết hôn đã bỏ chạy với gã khác thật. Giờ là tình huống gì hả, bị gã kia đá à, rồi lại về quấn lấy bác sĩ Triệu?” Đúng là đại vô sỉ!
Mấy ánh mắt khinh bỉ cực độ bắn về phía sau.
Râu ông nọ cắm cằm bà kia khiến Tiểu Mễ líu lưỡi, nhưng phải giải thích sao đây? Lời này nói ra lại dài, hơn nữa, cô cũng không rõ sự thật lắm, chỉ có thể dựa vào suy đoán thôi, tội phao tin vịt lớn lắm đó, chỉ có thể cầu xin tha thứ, “Ôi trời, xin các chị, đừng đoán nữa!” Nam chính còn ở đây, cô còn chưa muốn thất nghiệp đâu!
Có thai với người khác, làm tình nhân của kẻ khác, ngày kết hôn còn bỏ trốn với gã khác? Tuy chẳng có chút ấn tượng, nhưng Dư Vấn nhớ bác sỹ gặp ngày đó từng nói với cô, nói cô bị sảy thai. Còn tình tiết phía sau? Gã kia đá cô, cô thành dã tràng không công, ngay cả con cũng mất, thảm quá nên phát điên hả? Khốn nạn thế sao? Dư Vấn sửng sốt một chút. Cho nên, vì thế nên cô mới mất đi trí nhớ à? Thì ra, cô từng là người như thế? Cô nhíu mày, trong lòng rất không thoải mái.
Triệu Sĩ Thành lại hái được rất nhiều dương mai mới, trèo xuống cây, đi đến trước mắt cô, ngồi xuống, đặt dương mai vào giỏ.
“Ăn ít thôi, cẩn thận ê răng đấy.” Tuy biết cô không tham ăn, chỉ biết lướt qua rổi dừng, nhưng anh vẫn lo lắng dặn dò. Chỉ là vừa ngẩng đầu, anh phát hiện cô lại dùng ánh mắt rất quái lạ nhìn anh.
“Làm sao vậy?” Trên mặt anh có gì à?
“Anh thật là ngốc!” Cô giận đến khinh bỉ.
Loại phụ nữ này, chạy còn dám quay về, phải dùng sức đá văng đi mới đúng, người tốt như anh lại còn chủ động chăm sóc cô. Anh bị mắng không hiểu ra sao.
Thấy anh đần ra, cô tức muốn chết, “Trách không được tôi chẳng nhìn nổi anh, tôi thích đàn ông có đầu óc, có người kể chuyện cười cho tôi nghe, cuộc sống như thế mới sẽ không cô đơn mới sẽ không khó chịu!” Những lời này, cô thốt ra.
Cô thích đàn ông thông minh ? Nói ra miệng rồi, chính cô cũng sửng sốt một chút. Là vì quá cô đơn, cho nên, mới miễn dịch với đàn ông loại này sao.
Anh vô duyên vô cớ bị cô đâm vài nhát.
“Tôi đi hái dương mai.” Triệu Sĩ Thành bị ghét bỏ đến tâm tình cũng không còn đứng dậy lần nữa.
Anh biết mình rất buồn tẻ, không phải loại cô thích, nhưng mà, có cần thiết phải làm người ta tổn thương thế không?
Thấy anh muốn đi, cuối cùng cô không tình nguy