Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.
ện nói: “Sau này sẽ không.”
Sau này sẽ không? Có ý gì? Anh nghe không hiểu, là về sau sẽ không vô duyên vô cớ mắng anh nữa?
Đúng là… đồ ngốc… Nói gà nói vịt, Dư Vấn hoàn toàn im lặng. Sau này sẽ không, là chỉ, về sau cô sẽ không chạy theo người khác nữa, tình yêu không quan trọng đến thế với cô.
“Anh tiếp tục đi hái dương mai đi, đừng phiền tôi.” Cô lấy mũ quạt gió cho mình, dịu cơn giận xuống.
Cô ghét phát hiện thì ra mình là người vô sỉ, càng ghét khi phát hiện ra mình làm anh tổn thương.
Triệu Sĩ Thành không biết dỗ dành, do dự một chút rồi, cuối cùng anh vẫn cầm lấy rổ không, xoay người dựa theo lệnh của cô, tiếp tục đi hái dương mai.
…
Cách đó không xa.
“Chồng à, em và anh kể chuyện cười đi!” Chuyện phụ nữ am hiểu nhất chính là buôn dưa lê, chuyện thứ hai chính là phát tán tin đó ra xa tứ phía.
Nói là hoạt động gia đình, nhưng người đàn ông nhàn hạ ngồi dưới bóng cây, không chơi với bọn trẻ, lại ngồi vắt chéo chân nghiêm mặt hưởng thụ trái cây từ thành quả lao động của con trai. Người phụ nữ nhỏ giọng líu ríu không để yên, người đàn ông không cảm thấy hứng thú, nhưng mà, vẫn làm theo vợ, tùy ý nhìn bóng cây đối diện.
Nhưng mới liếc nhìn một cái, gã đàn ông đã đông cứng, sau đó, lại hưng phấn như gà chọi. Anh lập tức lấy điện thoại cầm tay ra, vội quay số điện thoại, đối phương vừa nghe, A Lôi hứng thú điên cuồng hét lên: “Hạ Nghị, ông đừng tìm nữa, đừng để bị Tống gia đùa bỡn, tôi tìm thấy vợ ông rồi!”
“Tống Dư Vấn, dậy đi.” Về nhà, Triệu Sĩ Thành lắc cô đang ngủ say trên xe.
Cô bất động.
“Tống Dư Vấn.” Anh lại đẩy cô một chút.
Cô vẫn bất động.
Vì thế, anh đành phải tới gần cô, muốn cởi dây an toàn cho cô, trực tiếp bế cô đang ngủ lên tầng, nhưng lại chẳng ngờ, cô bỗng mở to mắt, làm Triệu Sĩ Thành hoảng sợ. Tay anh còn cứng đờ bên hông cô, lúc thu về cực mất tự nhiên.
Nghe vậy, Dư Vấn híp mắt, “Triệu Sĩ Thành, anh đúng mà mâu thuẫn!” Chăm sóc cô, nhưng lại không tha thứ cho việc cô từng phản bội, cho nên chỉ có thể là bạn bè bình thường, là ý này sao?
Sặc. Lúc này, anh thật sự ngây dại. Cảm giác từ khi xuống núi đến bây giờ, cô vẫn rất kỳ quái, không ngừng đánh giá ánh mắt anh, vô cùng kỳ lạ.
“Không phải anh thích tôi sao?” Cô trực tiếp tấn công.
Anh thích cô, thật sự rất thích đó, trừ phi cô mù, mới có thể không biết.
Triệu Sĩ Thành sợ hãi, ngay cả điềm tĩnh như anh, cũng sẽ lúng túng. Mấy ngày nay, tinh thần và sức khỏe, bệnh tình cũng càng ngày càng tốt, cô bắt đầu trở nên ngày càng nhanh mồm nhanh miệng. Anh có chút không đỡ được, đặc biệt là bây giờ. Nếu phủ định, ngay cả chính anh cũng không tin, không biết mình nên nói cái gì, cho nên chỉ có thể im lặng.
Lời tiếp theo của cô, làm cho anh chấn động, “Tốt lắm, chuyện quá khứ tôi đã nghe nói, tổng kết ra đều là sai lầm của tôi.”
Chuyện quá khứ? Cô nghe nói cái gì? Trái tim anh bất ổn.
“Bây giờ tôi không còn cảm giác gì với anh, nhưng mà, chúng ta hãy quên đi và bắt đầu lại một lần nữa nhé!” Cô thành khẩn nói.
Cô đã mất trí nhớ, bây giờ chỉ cần anh cũng mất trí nhớ là được rồi. Nghe nói trước kia họ chỉ quen qua mai mối, không rầm rộ, cho nên giờ anh mới không còn tình cảm sao, nhưng chẳng sao cả, tình yêu không quan trọng, họ có thể từ từ hiểu nhau! Dù cho cô có sai bao nhiêu trong quá khứ, nếu anh đồng ý đón cô về nhà, hơn nữa, lại đối xử che chở bảo vệ cô như thế, có nghĩa là còn có tình, một khi đã thế, làm sao lại do dự chứ? Chẳng biết tại sao cô ghét nhất là tra tấn mình.
“Cho nên, chúng ta thay dổi cách xưng hô trước.” Gọi đối phương cả tên họ như thế, tiến độ phát triển sẽ chậm lắm đó.
Anh nghe rất quái lạ, còn không nói được quái chỗ nào.
“Thế nào, anh không muốn?” Cô không vui, lạnh lùng nhìn anh.
Tốt nhất anh đừng nói cho cô, anh nguyện ý “nhặt” cô trở về, chỉ là bởi vì thương hại chứ không phải vì tình cũ.
Anh có chú ý tới, vừa rồi cô nói rất nhiều, lúc trước, thỉnh thoảng lại cả ngày cũng không nói một câu. Cho nên, bây giờ đúng là làm khó cô rồi.
“Vấn Vấn…” Anh lúng túng, nghe lời gọi.
Chỉ cần cô thích, việc có thể giúp cho bệnh của cô, anh có thể cố nén mất tự nhiên mà làm.
“Ừ, chính là thế đó.” Thở dài nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng cô cũng cười.
Cô biết, cô rất có lỗi với anh, nhưng chuyện đã qua cô không thể thay đổi, nếu anh đồng ý, cô hi vọng hai người có thể bắt đầu lại một lần nữa.
Anh chuẩn bị xuống xe, cúi đầu cởi dây an toàn, nhưng không hề phòng bị, giữa môi lại có xúc cảm ấm áp. Anh chấn động, nâng cằm, nhất thời, bốn cánh môi chạm nhau. Nghiêm khắc mà nói, đó chỉ là cái chạm ngắn ngủi như chuồn chuồn lướt nước, thậm chí không đến mười giây, nhưng mà, đủ để anh rung động đến như bị bom nguyên tử oanh tạc.
“Về sau, em sẽ gọi anh là “Thành”.” Cô lộ ra nụ cười.
Sở dĩ hôn anh, là vì cô muốn chứng minh thành ý. Bỗng bất ngờ, làm cho Triệu Sĩ Thành nửa ngày cũng không phản ứng nổi.
…
Trong hai tháng này, Hạ Nghị sống trong nước sôi lửa bỏng.
Anh đã