XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Phần Trái Tim

Một Phần Trái Tim

Tác giả: Đản Đản 1113

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342053

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.

ốc mặc cô xâm lược. Dư Vấn dán cả người mình vào anh, đầu lưỡi ấm áp chạm vào môi anh, thậm chí linh hoạt chui vào, cuốn lấy lưỡi anh, làm nụ hôn càng sâu, càng dây dưa.
Hơi thở của Triệu Sĩ Thành trở nên dồn dập, tay ôm eo cô, vô cùng nóng, môi dán môi, cảm giác tê dại khiến anh muốn kéo cô lại thật gần, đánh mất lý trí đến rất muốn cuồng nhiệt cướp đi sự ấm áp mềm mại kia. Leng keng leng keng, nhất thời do không nắm chắc, mấy nút áo của anh bị giật xuống, cô là cô gái trưởng thành, trong phòng nhàn rỗi không có việc gì, thỉnh thoảng lại xem vài chương trình người lớn. Cô nghĩ, biểu hiện của cô đã quá rõ rồi nhỉ? Cô không ngại diễn biến tiếp theo đâu.
Tiếng nút áo rơi xuống đất khiến Triệu Sĩ Thành bừng tình, anh vội đẩy cô ra, cả lồng ngực rắn chắc lộ ra, anh quay lưng, thở khẽ, điều chỉnh hơi thở. Dư Vấn lại muốn đến gần.
Trái tim cô có một loại âm thanh khó hiểu, cổ vũ hành động như phát tiết điên cuồng này: “Anh ra ngoài một lần, thì tôi cũng vượt tường một lần!
Bên tai có người cố giật dây.
“Chúng ta trước kia chưa từng hôn?” Triệu Sĩ Thành lại vội vàng tránh đi, khiến Dư Vấn rất ngạc nhiên.
Một câu, làm cho Triệu Sĩ Thành đông cứng, anh có thể chắc chắn, trí nhớ của cô chắc chắn đã bị người nào đó thay đổi rồi.
“Tại sao trước kia chúng ta lại chưa từng hôn ư? Trước kia nhiều nhất cũng chỉ ở mức bạn bè bình thường!” Chắc chắn vị trí của hai người đã an toàn, anh nhìn vào mắt cô, ánh mắt phức tạp.
Hành vi vừa rồi của cô rất lớn mật, khiến trái tim anh đến giờ vẫn chẳng đập tự nhiên.
Dư Vấn nhíu nhíu mày, đáp án của anh, làm cho cô rất bất mãn.
“Nếu chúng ta chỉ là bạn bè, vậy Hạ Nghị thì sao? Anh ta là ai vậy?”
“Anh ấy là chồng em.” Không do dự, Triệu Sĩ Thành nói cho cô biết.
Dư Vấn đông cứng cả người, thật lâu sau, cô suy nghĩ lại suy nghĩ, mới khó khăn phun ra: “Nếu anh ta là chồng em, vì sao ba mẹ em lại không cho anh ta gặp em, lại càng không để cho anh ta chăm sóc em? Vì sao ngược lại còn để anh trông nom em?”
Vì sao liên tiếp khiến anh căn bản không giải thích nổi.
“Được rồi, em hiểu mà, anh còn chưa định tha thứ cho em, em nguyện ý chờ!” Cô suy nghĩ theo cách của mình rồi kết luận.
“Dư Vấn, vì sao em lại có ảo giác này, cảm thấy giữa chúng ta từng có chuyện gì?” Anh nhếch môi, muốn hỏi lại.
“Em mệt rồi.” Cô vươn vai, không muốn nghe, chỉ vẫy tay với anh.
Cô uể oải, đêm nay cô mệt lắm rồi, hơn nữa, mỗi lần khi lảng tránh vấn đề, phương pháp tốt nhất của cô chính là ngủ.
Triệu Sĩ Thành thở dài, căn bản chẳng có cách nào với cô, chỉ có thể ngồi xuống, hiến bờ vai rộng của mình. Dư Vấn dựa vào vai anh, như đứa trẻ sơ sinh mệt mỏi, an tâm rúc vào lòng ba mẹ, mới một phút thôi đã đi vào giấc ngủ.
Đêm càng sâu, thời gian đang trôi qua, hơi thở của cô điềm tĩnh, ngủ bình yên, mà trước sau Triệu Sĩ Thành vẫn ngồi cạnh cô, chẳng đi nửa bước. Anh quay đầu đi, ngón tay dài lướt qua gương mặt nhỏ nhắn của cô, khẽ vuốt:
“Nếu như em khôi phục trí nhớ, trong lòng không oán mà vẫn chọn anh, vậy thì anh sẽ không buông tay em.” Anh thấp giọng trong ban đêm tĩnh lặng.
Anh cũng muốn dang tay ôm cô, cũng muốn đứng cạnh cô mãi mãi, nhưng với tình hình hiện tại, anh không thể.

Thật vất vả nhịn đến hừng đông, Hạ Nghị xuất hiện trước cửa phòng khám của Triệu Sĩ Thành. Bất ngờ, nơi đó đã sớm có tiếng người ồn ào, toàn thể nhân viên đông đúc làm việc, làm cho anh muốn tìm Triệu Sĩ Thành nói chuyện cũng khó như lên trời.
Nhưng mà, xuyên qua đám người kia, làm cho Hạ Nghị sửng sốt.
“Sao em lại ở đây?” Anh đi đến quầy tiền, hỏi Dư Vấn đang cầm tờ trăm ngàn, soi thật giả dưới ánh mặt trời.
Hôm nay trên người cô vẫn là áo phông và quần bỏ thoải mái.
“Cô thu ngân ở phòng khám bỗng ngất lúc chiều qua, kiểm tra thì phát hiện mang thai, Sĩ Thành nói công việc đứng lâu này không tốt cho phụ nữ có thai, đã để cô ấy về nhà nghỉ ngơi rồi.” Qua ánh sáng nhìn rõ có dấu ấn trên đầu Mao chủ tịch, cô mới an tâm cho tiền vào hộp, vừa đảo mắt, Dư Vấn mới phát hiện, người vừa rồi hỏi cô lại là Hạ Nghị.
Cô nhất thời lạnh mặt xuống.
“Cho nên, Triệu Sĩ Thành bảo em đến làm?”
Hạ Nghị ngạc nhiên. Hạ phu nhân làm thu ngân? Chuyện này cũng đồng ý, rốt cuộc còn chuyện gì muốn dọa anh nữa!
Đây có gì không đúng? Đây là phòng khám của vị hôn phu cô, cô tất nhiên sẽ cố gắng làm việc rồi! Dư Vấn mặc kệ anh ta.
“Này, muốn nói chuyện phiếm thì ra bên khác đừng cản đường!” Phía sau có một bà cô rất mạnh mẽ.
Bà đưa cô một tờ trăm ngàn, cô nhận lấy, phân biệt thật giả.
“Này, cô có phải thu ngân không thể? Không thấy phía sau dài lắm hả? Động tác chậm như con rùa!” Bà cô thúc giục, thái độ gây khó dễ.
Hàng dài phía sau chờ đăng ký hoặc thanh toán, cũng bắt đầu có người than phiền. Thấy có viện binh, bà kia bắt đầu bới móc, không ngừng quở trách cô, càng mắng càng khó nghe.
Hạ Nghị nhíu mày, mà Dư Vấn chỉ lạnh lùng quét họ vài lần, khí thế cường đại, trong nháy mắt làm cho mấy bà già này đều ngậm miệng, vì thế, cô tiếp tục ngẩng đầu, tiếp tục cẩn thận ph