Tác giả: Đản Đản 1113
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
nói bác sỹ Tiêu rất lạnh lùng càng đừng mong cậu ta sẽ thông cảm mà đến khám bệnh tại đây.”
Hạ Nghị nhăn mày, “Nếu tôi đưa ra giá cao?” Bởi vì tiền bạc chẳng là gì cả, anh không cần lương y như từ mẫu, chỉ cần kỹ thuật tốt là đủ rồi.
“Nghe nói bác sĩ Tiêu là con một của tập đoàn bất động sản Tiêu Tuấn.”
Nghe đến cái tên Tiêu Tuấn, Hạ Nghị sửng sốt một chút. Ở Ôn Thành, tiền tài của Tiêu Tuấn cực vang dội, gần như chẳng ai không biết. Mà anh, cho dù rất giàu, nhưng tài sản nhà vẫn không thể đánh đồng. Dưới tình huống như vậy, ai sẽ có hứng thú với hai chữ “giá cao”?
“Hơn nữa, bác sĩ Tiêu vừa tân hôn, cậu ta rất ghét trực đêm.” Nhìn đồng hồ, bác sĩ lắc đầu.
Mời bác sỹ Tiêu đến, gần như không có khả năng.
Bác sĩ chỉ có thể khuyên nhủ, “Nửa đêm đến rạng sáng, nếu cổ tử cung lại mở ra, Từ bỏ thai nhi.”
Có điều.
Đỗ Hiểu Văn lại vùng vẫy cầm lấy di động, phát điên thì thào, “Tôi muốn gọi điện thoại cho Sĩ Thành, tôi phải cầu xin anh ấy, xin anh ấy giúp con tôi!” Dung Hoa quen Tiêu Đồ, chỉ cần Triệu Sĩ Thành ra mặt giúp cô, con của cô sẽ được cứu!
…
Triệu Sĩ Thành tìm nơi nơi không thấy Dư Vấn, gọi di động cô cũng không nhận. 11 giờ đêm, anh chạy nơi nơi, kéo thân thể mỏi mệt đẩy cửa phòng ra. Chăm chú nhìn vào phòng khách, trong phòng cô lộ ra ánh sáng mơ hồ, làm cho trái tim anh nhẹ đi. Anh vội vàng bước vào, cửa phòng vẫn chưa đóng, anh khẽ đẩy, sau lớp cửa, thấy Dư Vấn ngồi yên bên bàn, dưới chân cô có thứ gì đó, là quyển sách rất dày.
“Em về nhà lúc nào? Sao không gọi điện cho anh.” Cho dù tìm cô cả đêm, nhưng mà, anh cũng không oán giận.
Chỉ là, sách bên chân cô là gì? Triệu Sĩ Thành ngồi xuống nhìn rõ ràng. Sách này, cơ bản đều là ảnh của Thụy Thụy. Một trăm ngày, một tuổi, hai ba tuổi, bốn năm tuổi…
Cô đã về nhà? Triệu Sĩ Thành nhíu mày. Còn nữa, hai cuốn kia là gì? Sắc mặt Triệu Sĩ Thành khẽ biến, không hiểu vì sao mà cuốn sách đó lại xuất hiện trong phòng anh.
Dư Vấn ngơ ngác ngẩng đầu, Triệu Sĩ Thành lúc này mới chú ý tới, hai mắt của cô sưng lên, rõ ràng đã khóc. Nhìn anh vài phút, môi mới bật ra ba chữ:
“Bác sĩ Triệu.” Giọng cô cũng khàn đi.
“Ừ.” Anh lên tiếng trả lời, không hiểu sao hôm nay cô bỗng gọi anh là bác sỹ Triệu.
“Làm phiền rồi, cám ơn mấy ngày này anh đã cẩn thận chăm sóc tôi.” Dư Vấn bình tĩnh nói lời cảm tạ.
“Ừ.” Anh cảm thấy kỳ lạ, lại không hiểu lạ nơi đâu.
“Tạm biệt, tôi đi đây.” Cô đứng dậy, không lên tiếng lau nước mắt nơi khóe mắt, bình tĩnh bắt đầu thu dọn sách và hành lý.
Đợi đến khi anh về nhà, nói tạm biệt xong, cô có thể đi rồi.
Triệu Sĩ Thành sửng sốt. Cho dù đã sớm biết, một ngày nào đó cô sẽ ra khỏi sinh mệnh của anh, nhưng anh không ngờ sẽ đến nhanh như vậy.
“Em… muốn đi đâu…” Anh đứng dậy.
Đưa lưng về phía anh, cô thẳng lưng, nắm chặt tay, móng tay tạo thành dấu hồng, cô gằn từng tiếng, kiên định đưa ra đáp án, “Quay về làm Hạ phu nhân.”
Đáp án này làm cho Triệu Sĩ Thành hoàn toàn đông cứng. Đông cứng đến mức điện thoại của anh vẫn vang không ngừng, Triệu Sĩ Thành cũng chẳng hề hay biết.
“Bác sĩ Triệu, điện thoại của anh kìa.” Cho đến khi, Dư Vấn nhẹ giọng nhắc nhở anh.
Nhìn số gọi đến, Triệu Sĩ Thành nhăn mày.
“Hiểu Văn, chuyện gì thế?” Anh nhẹ giọng hỏi.
Dư Vấn kéo rương hành lý, vốn muốn rời đi, nghe thấy cái tên kia liền dừng bước lại. Cô lạnh mắt, tay cầm nắm cửa trước sau không đẩy đi.
“Tôi biết, tôi có lỗi với anh, nhưng có thể xin anh giúp tôi được không?…” Bất lực, tiếng cầu xin liên tục trong điện thoại khiến mày anh càng nhíu chặt lại.
“Em muốn tôi giúp chuyện gì?” Anh không cảm thấy bây giờ hai người họ còn có thể dây dưa với nhau.
Chỉ cần một ánh mắt, cô đã rõ vấn đề tiếp theo của anh, cũng chặn lại trước: “Đừng hỏi tôi những vấn đề đó tôi sẽ không trả lời đâu!” Cô cần mất trí nhớ, cho nên, anh hỏi nữa cũng không có đáp án.
Triệu Sĩ Thành đã hiểu, anh vẫn luôn không thích dồn ép cô, cho nên anh không khăng khăng nữa, chỉ là…
“Dư Vấn, trả điện thoại lại cho anh.” Anh nhẹ nhàng, thái độ không thay đổi.
“Anh muốn giúp cô ta?” Dư Vấn lạnh lùng hỏi từng chữ một.
Anh nhìn hai mắt cô, cảm thấy hôm nay mắt cô quá lạnh.
Anh nhăn mày, thái độ vẫn bình thản, “Dù đã xảy ra chuyện gì, mỗi một sinh mệnh đều không có sai lầm, tâm tình mỗi một người mẹ đều có thể lý giải!” Không muốn giúp, nhưng nếu anh từ chối, có vẻ quá mức vô tình.
Mỗi một sinh mệnh đều không có sai lầm? Đúng vậy, chẳng lẽ Thụy Thụy của cô đã sai ư? Thụy Thụy chỉ hy vọng gia đình hạnh phúc mà thôi.
“Anh nhận lại điện thoại rồi, cho dù về sau chúng ta phải làm kẻ địch, anh cũng muốn giúp?” Dư Vấn hỏi.
Triệu Sĩ Thành cứng đờ.
“Đưa điện thoại cho anh.” Anh vươn tay đến chỗ cô.
Anh không thích cô như một con nhím, làm tổn thương người khác, cũng tự làm đau mình.
“Được, rất tốt, nước mắt phụ nữ đúng là vũ khí tốt nhất!” Dư Vấn không giận còn cười, cô cười hỏi anh lần nữa: “Anh đúng là đã rõ rồi? Thật sự anh phải giúp cô