Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
ọc khuôn mặt của cô, làm cho cô hơi ngẩng đầu, nhìn ánh mắt ửng hồng của cô, anh nói: "Anh không biết dỗ dành người khác, cho nên em đừng khóc nữa, có được không?"
Ngoài dự đoán, Hà Tiêu lại không trốn tránh, ngược lại còn dựa sát vào trong ngực của anh. Vui như lên trời, Trình Miễn vội vàng ôm chặt lấy cô.
Cứ yên lặng như vậy gần mười phút, khi Trình Miễn nghĩ rằn cô sắp ngủ, đột nhiên Hà Tiêu ấp úng hỏi anh: "Tại sao anh biết em gặp nguy hiểm, sau đó chạy đến kịp thời?"
Liên trưởng Trình nói trong lòng như vậy được gọi là kịp thời à? Nếu mà nói thật kịp thời, thì tên khốn kia cũng đừng nghĩ đụng đến một cọng tóc của cô.
"Không biết." Anh nói, "Có thể là làm lính quá lâu, nên luyện được tính cảnh giác?" Suy nghĩ một chút rồi nói tiếp, "Cũng có thể anh với em tâm linh tương thông?"
Anh nói xong, quay đầu lại nhìn cô. Hà Tiêu nhìn vẻ mặt dương dương tự đắc của anh, không nhịn được, xoay người liếc mắt xem thường anh: "Nếu anh đã có tính cảnh giác, làm sao vẫn nói địa chỉ nhà cho anh ta biết? Ngộ nhỡ nếu anh ta chưa từ bỏ ý định, tìm tới cửa thì làm sao bây giờ?"
Trình Miễn nghịch nghịch tóc của cô, nghe vậy cũng không quá để ý mà chỉ nở nụ cười: "Muốn tìm tới cửa, hắn ta phải có bản lĩnh này đã."
Mấy năm anh tham gia quân ngũ, ở bên ngoài rất ít khi đề cập đến gia đinh của mình. Mặc dù trong bộ đội không ai không biết bối cảnh của anh, không có ai không hiểu, nhưng anh cũng rất ít khi lấy ra để đè ép người ta. Thái độ kiêu ngạo bên trong nội tâm luôn quấy phá, tuổi càng lớn thì càng cảm thấy đó là chuyện rất mất mặt.
Nhưng mà lần này không giống như vậy. Nếu như Trưởng phòng Lưu này chỉ là tên lâu la nho nhỏ, thì sau khi bị đánh một trận như vậy chắc chắn sẽ biết đường sợ hãi. Nhưng nếu anh ta thật sự có bối cảnh, thì anh ta sẽ có bản lĩnh tra ra nhà số hai trong căn cứ đại viện là ai. Cho dù địa vị của phó tư lệnh Trình không đủ để uy hiếp anh ta, thì còn có ông nội anh là Tổng Tham mưu trên bộ vừa nghỉ hưu gia và cậu giữ chức vụ quan trọng trong đoàn tăng thiết giáp.
Có lẽ không cần phiền toái như vậy, anh cũng không tin một trưởng phòng nho nhỏ có thể chọc trời. Làm như vậy đơn giản là muốn nói với những kẻ muốn làm phiền Hà Tiêu, cô không chỉ có người đứng sau, hơn nữa còn rất vững vàng.
Hà Tiêu sao biết được ngay lúc ấy anh đã suy nghĩ nhiều như vậy, nhưng mà sau khi được anh nhắc nhở như vậy, cũng hiểu một chút. Hoàn toàn yên lòng, cô tựa vào trong ngực của anh, từ từ ngủ thiếp đi.
Trình Miễn cứ ở cùng với cô như thế, nhìn cô ngủ gần hai giờ. Giơ tay lên liếc nhìn đồng hồ, khi ý thức được nếu không đi thì sẽ muộn cuộc họp buổi tối thì mới rón rén đặt Hà Tiêu ở trong ngực xuống. Đi lần này cũng không biết bao giờ mới gặp cô nữa. Trình Miễn phát hiện bản thân anh lúc này chỉ mong sao nhanh chóng cưới Hà Tiêu về nhà, chỉ có như vậy, anh mới có thể hoàn toàn yên lòng.
Có thể khiến cho một quân nhân chuyên nghiệp thiếu cảm giác an toàn , chắc chỉ có tình yêu và hôn nhân thôi.
Trình Miễn tự giễu cười, khẽ hôn lên trán của Hà Tiêu, nhanh chóng chỉnh trang rồi rời đi.
Khi trở lại doanh trại thì đã qua giờ cơm, trưởng ban cấp dưỡng lão Chu biết liên trưởng của bọn họ cũng không chú ý, nên làm bát mì với hai trứng gà để cho anh bê ra ngoài.
Trình Miễn chọn một chỗ rồi ngồi xuống, còn chưa bắt đầu ăn, đã nhìn thấy Từ Nghi vén rèm đi từ ngoài vào, cũng giống anh lúc đi về, cả người đều là tuyết.
"Dự báo thời tiết nói mấy ngày hôm nay đều có tuyết, chúng ta ở vùng ngoại ô, ra ngoài mua bán cũng không dễ dàng, không biết bữa cơm cuối cùng trước khi lão binh rời khỏi đơn vị có thể làm tốt hay không nữa." Từ Nghi phủi phủi bông tuyết trên người, nhìn trời bên ngoài rồi nói.
"Làm theo khả năng thôi. Lão Ngô nói sĩ quan hậu cần và anh ấy nhận giấy đảm bảo rồi, người bán rượu đảm bảo chắc chắn sẽ đủ."
Nói đến đây, hai người cũng cười. Bọn họ đều ở đây đã lâu lắm rồi, cho nên cũng đều hiểu, cách tốt nhất để nói lời từ biệt, chính là say một trận. Cho dù đối với những người phải rời đi, hay những người ở lại như bọn anh.
Từ Nghi ngồi xuống đối diện anh: "Cậu ăn đi, để mình nói. Hai ngày nay phải mang danh sách lưu đội nộp lên cho sư đoàn, cho nên mình muốn chi tiền cho ủy ban trước, chúng ta mở cuộc họp nhỏ trước, bàn bạc trao đổi một chút, xem xem lập danh sách này như thế nào, sắp xếp thứ tự như thế nào." Nói xong anh lại không nhịn được thở dài, "Đến thời khắc mấu chốt, đội ngũ càng lúc càng lộn xộn, mấy ngày nay hôm nay, không ít binh lính chạy đến chỗ mình hỏi đại đội có nhận xét như thế nào đối với những người được chọn ở lại đội, sắp xếp như thế nào ——" Từ Nghi bật cười, "Cậu nói xem, đến giờ phút quan trọng, chúng ta còn có thể có ý kiến gì nữa?"
Trình Miễn ngẩng đầu nhìn anh: "Không dễ dàng a, có thể khiến chỉ đạo viên Từ luôn luôn ôn hòa, lương thiện trở nên cáu kỉnh."
"đừng có lấy mình ra mà trêu đùa." Từ Nghi nghiêm mặt, "Cậu là liên trưởng, cậu tìm biện pháp trước đi."
"Muốn để mình nói à, chuyện như vậy không có gì phải thương lượng cả. Hiểu r