Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1653 lượt.
ợi anh hết bận, rồi mình đi lĩnh chứng nhận nhé, được không?"
Đây được coi là cầu hôn à? Còn cách điện thoại nữa? Thật là rất không lãng mạn nhé. Quả thật Hà Tiếu có hơi đau đầu, nhưng hô hấp của người nào đó cứ chân thành, tha thiết như vậy, truyền qua dây điện thoại đến đây, dịu dàng bao bọc lấy cô, cô muốn nói ra chữ "không", cũng có cảm giác cực kì khó khăn, vì vậy không thể làm gì khác hơn là đồng ý.
"Được ạ." Cô nói.
Cúp điện thoại, Trình Miễn không kiềm chế được tâm tình, kích động đấm mấy cái lên bao cát ở trong phòng, làm văn thư Triệu Tiểu Quả vừa mới đẩy cửa vào sợ hết hồn.
"Liên trưởng ngài ở trong phòng làm gì vậy?"
Trình Miễn nhanh chóng khôi phục vẻ mặt, hắng giọng, rồi hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Không có chuyện gì lớn, chỉ là lúc sáng Hạ Thanh ở tiểu đội hai tìm anh để xin phép nghỉ, anh không có ở đây, nên vừa lại gọi điện thoại đến hỏi, cho nên em đến xem một chút."
"Bây giờ mà xin nghỉ à? Cậu ta có chuyện gì?" Trình Miễn suy nghĩ một chút: "Bảo cậu ta trực tiếp đến đây tìm tôi."
Vào khoảng thời gian này, bình thường đều không cho phép mọi người xin nghỉ đi ra ngoài, cho nên Trình Miễn không phê cũng là có lý do. Hơn nữa, người tên Hạ Thanh này, Trình Miễn nhớ rõ, trước đó dựa theo bình bầu dân chủ và sát hạch chuyên ngành chỉ đạt được một hai hạng mục, cậu ta không được giữ lại. Mà sau khi mệnh lệnh được ban xuống, vậy mà cậu ta lại không bị liệt vào danh sách quân nhân xuất ngũ.
Sao lại được giữ lại, Trình Miễn dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng nghĩ ra. Là người chịu trách nhiệm ở một liên đội, Trình Miễn vẫn cố gắng hết sức để duy trì sự công bằng, không để cho thành kiến chi phối bản thân. Nhưng đối với Hạ Thanh, quả thật từ tận đáy lòng anh đã có ác cảm. Bất tài vô dụng, cà lơ phất phơ, mặc dù cậu ta cũng không gây chuyện, nhưng cũng không biết thân biết phận, thừa dịp khi không có người chú ý thì gây ra chút lửa để trêu chọc khiến người ta bực bội.
Thời gian cậu ta ở liên trinh sát còn dài hơn so với hai vị thủ trưởng, lúc nào Trình Miễn nhìn thấy cậu ta lại thấy buồn bực, rốt cuộc người này làm như thế nào để trà trộn vào đây được. Cũng không phải là chưa từng cố gắng uốn nắn và dạy dỗ, nhưng tiểu tử này hoàn toàn là dầu muối không vào, bộ dạng tôi không có lý tưởng thì anh làm gì được tôi. Cho đến bây giờ, cũng không nghe thấy người ta nói cậu ta là tên lính có quan hệ, cho đến lần này, Trình Miễn mới thực sự nhận được bài học kinh nghiệm.
Ngay từ đâu, anh cố nén giận, bây giờ dần dần không có cảm giác nữa , nhưng mà thỉnh thoảng lại cảm thấy đáng tiếc. Nếu như không có Hạ Thanh, như vậy có lẽ những binh lính tốt đã có thể được ở lại.
Đợi cả buổi chiều, Hạ Thanh cũng không tới tìm anh xin nghỉ, Trình Miễn bận rộn, dần dần cũng ném cậu ta ra sau đầu, đến tận buổi tối khi sắp dọn cơm, anh nhận được một cuộc điện thoại. Là một người họ Vương làm tham mưu huấn luyện trong sư đoàn gọi đến, người này do Đại học Kỹ thuật thông tin giải phóng quân phân xuống, tuy nhiên, từ nhau chế độ 4 +1, đại học chính quy dừng việc huấn luyện lại một năm, cho nên cũng coi là bạn học của Trình Miễn.
Lẽ ra là nói chuyện cũ, nhưng nói đến một nửa, tham mưu Vương chợt hạ thấp giọng, nói với anh: "Trình Miễn, cậu đoán xem chiều nay đi ra ngoài mình gặp ai?"
Trình Miễn đứng trước cửa sổ, cúi đầu nhìn chậu hoa mà mình trồng, không để ý lắm đáp lại: "Người tình trong mộng của cậu à."
"Sai!" Tham mưu Vương cười cười, nói, "Mình nhìn thấy Hạ Thanh ở liên các cậu, cả người là quân trang, lên một chiếc xe quân dụng."
Đầu ngón tay chợt bị gai hoa đâm vào, Trình Miễn nhìn giọt máu tràn ra, nhíu nhíu mày: "Có cái gì lạ đâu, tiểu tử này biết cả đường lên trời nữa ấy chứ."
"Xem lời cậu nói kìa." Tham mưu Vương chậc một tiếng, "Mình không thèm nói chuyện khô khan nhàm chán như vậy đâu, người nâng đỡ? Tiểu tử này có đấy, hơn nữa cũng không nhỏ đâu, cậu đoán thử xem là ai ?"
Trình Miễn thật sự rất hiếu kì về việc này: "Ai vậy?"
"Ai à? Không phải ai khác, lão Chu ở sư đoàn chúng ta đó!"
"Tham Mưu Trưởng?"
Chuyện này thật sự là nằm ngoài suy nghĩ và dự đoán Trình Miễn rồi.
Lão Chu trong lời tham mưu Vương nói là Tham Mưu Trưởng sư đoàn T, Chu Quốc Xương . Người này cũng mới được điều đến từ năm ngoái, nhưng với Trình Miễn ông ấy cũng không xa lạ, bởi vì khi anh còn nhỏ, Chu Quốc Xương đã từng làm nhân viên cảnh vệ của ông nội anh, sau đó đi theo Trình Kiến Minh rồi cùng vào trường quân đội. Theo lý thuyết, Chu Quốc Xương không được coi là người có bản lĩnh, so sánh vị trí hiện nay của ông ấy với Trình Kiến Minh thì sẽ hiểu. Nhưng mà so với người khác, chí ít ông ấy được coi là người có bối cảnh ở trung ương. Trình Miễn cũng biết, người này vẫn duy trì liên lạc với ông nội của anh, mặc dù ông cụ đã rời khỏi cương vị rồi, nhưng lực ảnh hưởng thì vẫn còn .
Điều làm Trình Miễn không ngờ nhất, tham mưu trưởng Chu có thể giấu quan hệ của mình và Hạ Thanh sâu như vậy. Anh đến liên trinh sát đã hai năm rồi, chuyện này Chu Quốc Xương cũng biết rõ, nhưng từ năm ngoá