Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1657 lượt.
i bị điều đến sư đoàn T tới nay, ông ấy chưa một lần đề cập với anh để ý chiếu cố Hạ Thanh. Nguyên nhân trong đó, Trình Miễn suy nghĩ, thứ nhất, có thể bởi vì tham mưu trưởng Chu sợ anh không giữ mặt mũi cho ông ấy, thứ hai là bởi vì căn bản ông ấy không vừa mắt tiểu cán bộ ở cơ sở như anh, dù sao có quan hệ của ông ấy ở đây như vậy, Hạ Thanh muốn trà trộn vào thế nào chẳng được.
Tham mưu Vương vẫn còn ở đầu bên kia điện thoại nói sang: "Lấy đôi mắt thị lực 5.0 của mình để cam đoan, chính xác là lão Chu không hề sai. Khi quay về mình nghe được, biết quan hệ của hai người này cũng không nhiều lắm, chính là trưởng ban của bọn mình lỡ miệng nói ra, nói Hạ Thanh là con trai độc nhất của chị ruột lão Chu, lão Chu với vợ ông ấy lại không có con, nên coi tiểu tử này là con ruột mà thương yêu. Đã sớm bày mưu tính kế cho cậu ta. Cho nên mới nói, Trình Miễn à, cậu cũng đừng tự trách nữa, không phải không có chúng ta không có bản lĩnh, mà là kẻ địch này quá giảo hoạt, ẩn núp rất kĩ nha!"
Cúp điện thoại của tham mưu Vương, Trình Miễn vốn đã chỉnh đốn lại tâm tình có hơi rối loạn. Vậy mà âm thanh cười nói khi ăn cơm vang lên, Trình Miễn cũng không thể suy nghĩ gì nữa, đội mũ lên, rồi đi ra ngoài.
Ăn xong cơm tối, bầu trời lại bắt đầu xuất hiện bông tuyết. Trình Miễn không khỏi nghĩ tới lời nói đùa của các chiến sĩ, khi nghe tin cục khí tượng thủy văn thành phố B thông báo khu vực có tuyết, làm mất một lúc lâu mới biết khu vực có tuyết là chỗ này của bọn họ. Cho dù nói như thế nào, hình như năm nay tuyết rơi có phần nhiều hơn thì phải, đối với tuyết liên trưởng Trình cũng không có thiện cảm, dọc đường từ Tây Bắc đến thành phố B B, dù sao thì trong lòng cũng hơi buồn bực.
Ngay từ đầu Từ Nghi còn đặc biệt buồn bực, rốt cuộc vì sao Trình Miễn đối với tuyết lại ghét như vậy, lúc đó khi anh ấy hỏi, liên trưởng Trình còn rất kinh ngạc hỏi lại: "Mình từng nói mình ghét ngày tuyết rơi à?"
Dáng vẻ Từ Nghi nghiêm trang: "Không ghét thì tại sao cậu chuyên chọn ngày có tuyết rơi để gọi tập hợp khẩn cấp vậy? Biết các chiến sĩ sau lưng nói cậu thế nào không? Thậm chí, còn làm hại mình bị mắng chung với cậu."
Liên trưởng Trình không thể không khen ngợi bọn họ cây non mà có bản lĩnh cao.
Sắc trời dần tàn, tuyết xu hướng càng lớn. Tranh thủ tối nay mọi người có thời gian nghỉ ngơi, Trình Miễn và Từ Nghi mở cuộc họp trong chi bộ Đảng liên trinh sát, đặc biệt bàn bạc xem lễ đưa tiễn sẽ làm thế nào. Khi tan họp đã tắt đèn gần hết, Trình Miễn nhớ tới, gọi điện thoại gọi tiểu đội trưởng của Hạ Thanh xuống, tự mình hỏi xem cậu ta đã quay về hay chưa.
Tiểu đội trưởng cũng là người thành thật, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của liên trưởng, không dám nói dối: "Buổi trưa lúc ăn cơm cũng không trông thấy cậu ấy, đến bây giờ vẫn chưa quay về." Thấy Trình Miễn không nói lời nào, anh lại bổ sung, "Tôi biết rõ trong liên đã thông báo thời gian này không cho phép xin nghỉ đi ra ngoài, cũng đã nói rõ ràng với tiểu tử này, nhưng. . . . . ."
Thấy vẻ mặt tiểu đội trưởng bối rối, Trình Miễn khoát tay áo: "Được rồi, tôi biết rồi, chuyện này cũng không thể trách cậu."
Hỏi xong Trình Miễn để cho tiểu đội trưởng đội hai đi về, bản thân anh không vội vã đi ngủ, cũng không quấy rầy những người khác, chỉ để lại ánh đèn bàn nhỏ, ngồi trước bàn vừa đọc sách vừa chờ Hạ Thanh về. Gần một giờ hơn, không đợi được người, ngược lại lại nhận được một cuộc điện thoại.
Là người đứng gác gọi đến: "Liên trưởng Trình phải không? Tiểu đội anh có một binh lính uống say, bây giờ đang ở phòng trực ban, nảy sinh chút tình huống, mời anh đến đây một chút."
Trình Miễn tỉnh táo lại, rồi hỏi: "Có phải Hạ Thanh không?"
Người đứng gác cũng không lên tiếng, nhưng trong đầu Trình Miễn cũng hiểu đại khái, tám phần là tiểu tử này.
Cúp điện thoại, Trình Miễn nhanh chóng mặc áo khoác vào rồi đi tìm Triệu Tiểu Quả và tiểu đội trưởng đội hai, vừa ra đến trước cửa, không nhịn được đá một phát lên cái thùng rác.
Khi đoàn người Trình Miễn chạy đến, Hạ Thanh đang tóm lấy một người lính gác cổng chửi ầm lên: "Con mẹ nó anh biết tôi là ai không anh còn dám ngăn cản tôi? Còn anh nữa ——" cậu ta chỉ vào một người lính gác khác rồi nói, "Đeo băng đỏ thì giỏi à? Hôm nay tôi sẽ nói cho người biết, để tôi thấy các ngươi không vừa mắt đã lâu rồi, một nhóm quân cảnh, mẹ nó tự coi mình là Thiên Vương lão tử, gặp ai cũng dám chỉ chỉ chỏ chỏ? Tôi cảnh cáo các người nhé, đừng có chọc giận tôi, xem tôi dám giết chết các người không!"
Tiểu đội trưởng tiểu đội hai và Triệu Tiểu Quả chưa từng nhìn thấy bộ dạng này Hạ Thanh, trong lúc nhất thời có phần trố mắt đứng tại chỗ. Chỉ có Trình Miễn tiến lên phía trước, ngửi thấy cả người toàn mùi rượu của cậu ta, mới biết hôm nay cậu ta ở bên ngoài uống rất nhiều.
Đội quân cảnh và chiến sĩ canh gác cũng không nói chuyện, dáng vẻ muốn xem náo nhiệt. Hạ Thanh mắng chửi chưa sảng khoái, liếm liếm khóe miệng muốn mở miệng ra nữa, Trình Miễn quét mắt nhìn bốn phía một vòng, đi lên túm lấy cánh tay đang chỉ chỉ trỏ trỏ của cậu ta.
"