Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mua Em Một Trăm Đêm

Mua Em Một Trăm Đêm

Tác giả: Nghê Tịnh

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341202

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.

đơn giản mua một ít đồ dùng, lại dùng thời gian hai ngày, đem phòng ở mơ hồ sửa sang lại một chút.
Sau, cô ngồi trên sofa phòng khách, nhìn mình vừa trang trí xong, phòng ở ấm áp hơn, trong lòng tràn ngập cảm giác yên ổn.
Trác Viện biết, nơi này về sau là thuộc về mình, cô không nhịn được sờ sờ bụng còn chưa lộ ra, “Cục cưng, về sau đây là nhà của chúng ta, là nhà bà ngoại để lại cho cục cưng và mẹ .....”
Mấy ngày nay, Trác Viện cơ hồ không thể nào ngủ, cũng tùy tiện ăn đối phó một chút, ngẫu nhiên dì Phương sẽ mang một chút đồ ăn lên, nói là nấu nhiều lắm không ăn hết, hại cô nhận đến ngượng ngùng. Cô biết dì Phương là nhìn thấy mình mỗi ngày vội vàng sửa sang nhà, ăn bữa nay, bỏ bữa mai mới có thể tốt bụng mang đồ ăn lên.
Hiện tại phòng ở sửa sang lại tốt lắm, cô cũng lại không bận rộn như vậy, không thểvô duyên vô cớ nhận lấy ý tốt của dì Phương, cô quyết định chờ một chút nữa sẽ đi siêu thị mua đồ ăn. Lúc bận rộn không cảm thấy cô đơn, hiện tại rảnh rỗi, cô bắt đầu nhớ đến Kỷ Nhất Thế, không biết anh đang làm cái gì? Có phải còn ở tại công ty hay không? Có phát hiện cô đã theo ý anh rời khỏi biệt thự nhà họ Kỷ haykhông ? Anh hẳn là một hơi thở dài bao nhiêu nhẹ nhõm, ít nhất không cần lại mỗi ngày đối mặt với cô cũng không cần vì tránh cô, rơi vào hoàn cảnh có nhà mà không thể về.
Ngay từ đầu, điện thoại của cô còn khởi động máy, cô biết khi đó trong lòng mình còn ôm một tia hy vọng, nghĩ Kỷ Nhất Thế phát hiện không thấy sẽ đi tìm cô, sau đó hò hét mang cô về nhà.
Nhưng thẳng đến di động hết pin, anh vẫn không gọi điện thoại cho cô, Trác Viện tự giễu nói cho chính mình, anh thoát khỏi cô còn không kịp, saocòn có thể gọi điện thoại cho cô? Chính mình đừng tự đa tình nữa, mộng tưởng hão huyền.
Sau khi di động hết pin, cô luôn không nạp điện lại, nghĩ rằng dù sao cũng sẽ không có người tìm mình, cô quyết định chăm sóc tốt cho bản thân, những cái khác không cần nghĩ nhiều.
Bừa bộn nhiều việc, bận sáu ngày, cô mới ý thức được, mình rời khỏi nhà họ Kỷmất một tuần.
Tuy rằng đáy lòng tự nhủ, không cần nghĩ đến Kỷ Nhất Thế, nhưng buổi tối một mình nằm trên giường, luôn không khống chế được suy nghĩ, sẽ không nhịn được mà nhớ tới anh.
Trác Viện đứng dậy, cả người tiến vào sofa, toàn thân cô lạnh như băng, ánh mắt ửng hồng, mừng năm mới năm nay, hoàn hảo có cục cưng bên cạnh cô, bằng không cô liền cô đơn một mình. Tuy rằng trước kia ởnhà họ Trác cũng một mình một góc, nhưng khi đó còn có anh trai, mà lúc này cô ngay cả anh trai cũng không dám liên lạc......






Sau khi rời khỏi cục cảnh sát, di động của Kỷ Nhất Thế không ngừng vang lên, anh lại lười nhận.
Vốn định đi đến trước cửa nhà Trác Viện canh chừng, anh không tin cô sẽ không ra khỏi cửa, nhưng lại nhận được tin nhắn của Kỷ Nhất Sanh, muốn anh đừng để Trác Viện bị kích động quá mức. Lúc này mới nghĩ đến, Trác Viện là phụ nữ có thai, không cẩn thận một chút sẽ ảnh hưởng đến thai nhi.
Kỷ Nhất Thế không hiểu, từ trước đến giờ Trác Viện không dám cãi lại mình, sau bốn tháng đột nhiên lại trở nên to gan như vậy, không chỉnhốt anh ngoài cửa, còn dám gọi cảnh sát tới bắt anh, thật sự muốn tạo phản rồi.
Nếu như Trác Viện cho rằng chỉ cần một cú điện thoại là có thể khiến anh rút lui, vậy cô tính sai rồi, mà Kỷ Nhất Sanh cho rằng chỉ cần một tin nhắn sẽ khiến Kỷ Nhất Thế bỏ qua, vậy đã quá xem thường bốn tháng chờ đợitrong lo lắng của anh.
Một giờ sau, khi Trác Viện mở cửa, liền thấy Kỷ Nhất Thế sắc mặt xanh mét, âm trầm đứng bên ngoài. Cô bị hành động vừa bá đạo, vừa ngang ngạnh của anh làm cho sợ đến mức nghẹn họng không dám nói; ngây ngốc cầm cốc sữa tươi, tiến cũng không được, mà lùi cũng không xong.
Trác Viện bị anh ôm vào trong ngực, ngửi thấy mùi hương trên cơ thể anh, tựa vào lồng ngực vốn đã quen thuộc, nghe nhịp tim của anh đang đập dồn dập, cô vội vàng giãy giụa, muốn đẩyra.
Đối với sự khángcự của cô, từ đầu đến cuối Kỷ Nhất Thế hoàn toàn không để trong mắt.
Cô gái nhỏ gầy yếu này, bởi vì mang thai, cả người béo lên không ít, mặc dù cánh tay mảnh khảnh không có thịt, nhưng bầu vú căng tròn hơn rất nhiều. Dù sao đi nữa cô vẫn là cô, là người phụ nữ anh thương nhớ suốt bốn tháng.
“ Kỷ Nhất Thế, anh… anh mau buông ra, có người nhìn…”
Đối với Kỷ Nhất Thế mà nói, có người vây xem không có gì là không được, người phụ nữ này là vợ anh, anh ôm vợ mình là chuyệnhợp tình hợp lý, ai dám nói gì?
“ Này, cậu là ai, mau buông Viện Viện ra!”
Giữa đám đông bên ngoài đột nhiên có một phụ nữ trung niên lao vào, bà bước nhanh tới, chỉ vào Kỷ Nhất Thế mắng, lấytúi xách trong tay nện lên người anh.
“ Dì Phương…. Sao dì lại trở về rồi?”
Người tiến vào chính là dì Phương, vốn bà tính qua đêm ở nhà con trai, nhưng trong lòng không thôi lo lắng cho Trác Viện, nên sau bữa trưa liền cùng chồng lập tức trở về.
Còn chưa đi lên lầu, đã nghe thấy tiếng ầm ĩ trên lầu ba, mộtngười hàng xóm chạy tới nói cho bà biết, có người phá cửa nhà Trác Viện.Vừa ng


Pair of Vintage Old School Fru