Tác giả: Diệp Tử
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
n, khi ngước lên, mặt đã nhạt nhòa nước mắt.
Chung Lăng hoảng hốt: “Cô sao vậy, tôi hơi nặng lời, đừng giận nhé”.
“Giám đốc, có liên quan gì đến chị đâu.” Phương Nhiên chậm rãi lắc đầu: “Do tôi bụng làm dạ chịu thôi”.
Chung Lăng không hiểu cô đang nói gì, liền đưa mắt nhìn Chi Quân.
Lúc này, Lâm Sâm đến đón Chỉ Quân, sau khi Chung Lăng ra hiệu mình có thể tự giải quyết, Chỉ Quân và Lâm Sâm mới ra về.
“Tôi vẫn muốn uống thêm chút nữa, được không?” Phương Nhiên nhếch mép cười chua chát.
Chung Lăng sững lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nói; “Uống đi, nhưng trưóc khi uông phải cho tôi biết số điện thoại nhà cô”.
Phương Nhiên lại im lặng.
Có thể cô ấy có điều gì khó nói chăng? Chung Lăng liền thăm dò: “Cho tôi địa chỉ của cô”.
Phương Nhiên nói ra một địa chỉ, Chung Lăng nhẩm lại một lần và ghi nhớ.
Phương Nhiên vỗ tay gọi bồi bàn: “Cho một ly Irish cream, sếp uống gì?”
Chung Lăng gãi đầu, để cho chắc ăn, tốt nhất là cô không nên uống gì.
Sau khi có mấy ly rượu vào bụng, Phương Nhiên bắt đầu trút bầu tâm sự.
Qua lời kể đứt đoạn, vừa kể vừa khóc, câu được câu mất của Phương Nhiên, Chung Lăng nắm được sơ qua tình hình.
Phương Nhiên và Thẩm Hạo từng là một đôi yêu nhau trong trường đại học, trai tài gái sắc, là niềm mơ ước của bao người. Hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, hai người chuẩn bị tổ chức đám cưới, nhưng lúc ấy Thẩm Hạo mới chỉ là một công chức quèn, mỗi tháng lương vài nghìn tệ, Phương Nhiên cũng như vậy. Thẩm Hạo mong muốn mọi thứ tổ chức đơn giản và cam đoan sau này sẽ nỗ lực làm việc, không để Phương Nhiên phải chịu khổ vì anh. Hai người yêu nhau rất chân thành, vốn cũng không có đòi hỏi gì cao về mặt vật chất, Phương Nhiên tin rằng việc hai vợ chồng tôn trọng nhau, chung sống hạnh phúc quan trọng hơn tất cả.
Không ai có thể ngờ rằng, khi Thẩm Hạo xách quà đến bái kiến nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai thì lại xảy ra chuyện.
Thẩm Hạo xách đồ lễ gồm tám món là thuốc lá, rượu, thuốc bổ, hoa quả… đến nhà, ăn nói lễ phép, lễ nghi đầy đủ. Lúc đầu cha mẹ Phương Nhiên còn tỏ ra khá khách khí, nhưng khi Thẩm Hạo nói đến một số việc liên quan đến đám cưới, sắc mặt họ lập tức thay đổi.
Họ bác lại lời đề nghị tổ chức đơn giản của Thẩm Hạo, đồng thời đưa ra mấy yêu cầu lớn buộc phải có. Nhẫn kim cương trên 20.000 tệ, tiền thách cưới 100.000 tệ, đặt năm mươi bàn ở khách sạn Quý Đô, ngoài ra còn phải mua xe ô tô để con gái không phải đi bộ đi làm.
Dĩ nhiên là trong lòng Thẩm Hạo không vui, nhưng bề ngoài cũng không thể hiện gì nhiều. Để giúp anh trả tiền mua nhà trả góp đợt đầu, cha mẹ anh đã phải lấy số tiền tiết kiệm bao nhiêu năm qua, trong tay cũng không còn lại bao nhiêu, huống chi anh vẫn còn một cậu em trai đang học cấp ba. Anh cố gắng giữ hòa khí thuyết phục cha mẹ Phương Nhiên, nhưng họ không hề nhượng bộ. Thẩm Hạo quyết định cứ đồng ý đã rồi nghĩ cách sau, nhưng chưa đợi anh lên tiếng, cha mẹ Phương Nhiên đã đưa ra yêu cầu quá đáng hơn.
Theo tục lệ của quê nhà họ, hôm tổ chức đám cưới, mẹ chồng phải quỳ xuống để đón con dâu vào nhà. Vừa nghe đến đó, Thẩm Hạo như muốn nổ tung, anh lập tức nói luôn rằng không thể chấp nhận yêu cầu hoang đường, vô lễ như vậy.
Dĩ nhiên là sắc mặt cha mẹ Phương Nhiên càng khó coi hơn.
Cãi nhau thì đâu có lời lẽ nào hay, hai bên đều rất gay gắt. Mấy lần Phương Nhiên định can nhưng không có lúc nào để nói xen vào.
Cuối cùng cha mẹ Phương Nhiên giao quyền quyết định cho cô, rốt cuộc là giúp người trong nhà hay theo người ngoài. Phương Nhiên vô cùng khó xử, ôm mặt chạy vào phòng ngủ, cuộc tranh cãi này mới tạm thời chấm dứt.
Cha mẹ Phương Nhiên rót vào đầu cô tư tưởng Thẩm Hạo yêu cô chưa đủ, nếu yêu cô thật lòng thì sao có thể không đáp ứng yêu cầu đơn giản này. Lúc đó Phương Nhiên còn trẻ, không đối phó được với sự can thiệp của cha mẹ nên đã tin vào điều đó.
Khi gặp Thẩm Hạo cô bắt đầu oán thân trách phận, giận dỗi làm cao, Thẩm Hạo là người có lòng tự trọng cao, sao chịu nổi những lòi nói mát đó, anh cũng nói mấy câu nặng lời.
Phương Nhiên là viên ngọc quý trong lòng bàn tay cha mẹ, từ nhỏ đã được nuông chiều, không kìm được liền cãi nhau với Thẩm Hạo.
Thẩm Hạo bực mình vì cha mẹ Phương Nhiên can thiệp quá đà, mấy lần nhắc đến họ không tránh khỏi nặng lời, Phương Nhiên giận quá liền tát anh một cái, bảo anh cút đi, sau này không muốn gặp lại anh nữa. Thẩm Hạo cũng đang trong cơn giận, ném lại một câu nói rằng sau này cô đừng có mà hối hận.
Hai người đều có tính tự ái cao, không ai chịu xuống nước, từ đó hai người đôi ngả đôi đường.
Sau đó Phương Nhiên được công ty cử sang Mỹ làm việc ba năm, trong thời gian này, cô không giây phút nào quên Thẩm Hạo, cố gắng chịu đựng nỗi nhớ da diết đối với anh, và cô cũng hiểu được rằng, đời này kiếp này có thể cô không thể yêu được ai khác nữa. Cô đã từ chổỉ sự theo đuổi của những chàng trai giỏi giang, từ bỏ cơ hội làm việc với chế độ đãi ngộ tốt do tổng công ty muốn giữ cô lại làm việc, kiên quyết về nước tìm Thẩm Hạo.
Nói đến đây, Phương Nhiên cười chua chát và uố