Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mùa Hạ Chung Tình

Mùa Hạ Chung Tình

Tác giả: Diệp Tử

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

trong lòng rộn ràng phấn chấn.
Chung Lăng thay giày, vứt túi xách và áo khoác xuống sofa, chạy vào wc tẩy trang trước.
Hạ Dương treo áo lên cho cô rồi bật ti vi.
Rửa mặt xong đi ra, Chung Lăng tắt ti vi, nghiêm giọng nói: “Anh muốn hỏi gì thì hỏi đi”.
Hạ Dương nắm lấy tay cô bóp nhẹ, Chung Lăng liền ngả vào lòng anh. “Hỏi gì cũng được hả?” Rồi anh cười cười hà hơi vào tai cô.
“Hỏi đi.” Chung Lăng đáp râ\'t dứt khoát. 
“Anh hỏi thật đấy nhé/\'
“Sao anh nhiều lời thế nhỉ!”
“Bao giờ bà cô của em về đây?” Hạ Dương hỏi rất nhanh.
Chung Lăng ngượng đến mức người như biên thành quả cà chua, mặt đỏ tía tai.
Hạ Dương bật cười, ý cười lộ rõ trong đáy mắt, không kìm được liền véo má cô.
Khuôn mặt Chung Lăng đỏ như quả táo chín mọng, vô cùng dễ thương. Cô hậm hực nói: “Không về được, suốt đời không về được”.
Hạ Dương cười thích thú.
Lúc này Chung Lăng mới phát hiện ra câu trả lời của mình có vẻ không ổn, bà cô suô\'t đời không về, dường như không có lợi cho cô lắm. Và thế là cô cũng cười ngặt nghẽo*
Hạ Dương bóp mạnh tay cô hơn.
Cười đến lúc sắp sái quai hàm, Chung Lăng mới dừng lại và nghiêm mặt hỏi: “Anh còn câu hỏi gì nữa không?”
“Hết rồi.” Hạ Dương đáp rất dứt khoát.
“Thế đừng có mà hối hận đấy nhé.”
“Không đâu.”
Chung Lăng cười đầy ẩn ý: “Thế em có chuyện muốn hỏi anh”.
“Hỏi đi, cam đoan biết sẽ khai hết.”
“Cô bé đó là ai vậy?”
“Cô bé nào?”
Chung Lăng liền véo tai Hạ Dương: “Đừng giả vờ giả vịt nữa”.
“Tiểu thư Chung Lăng, em có thích ăn món cánh gà sốt hành hoa không?”
“Hả? Thích chứ.” Bị hỏi bất ngờ như vậy, Chung Lăng quên mất rằng cô đang thẩm ưa anh.
“Mai anh sẽ chiêu đãi em.” Hạ Dương cười rất rạng rỡ.
“Ok.”
Hạ Dương cười tủm tỉm nói: “Thôi em đi tắm đi, bận rộn cả ngày chắc mệt rồi”.
“Anh tắm trươc đi, em gọi cho Chỉ Quân đã.” Chung Lăng lấy điện thoại trong túi xách ra.
Hạ Dương vội lấy quần áo ngủ ra và nhanh chân chiếm nhà tắm.
Đến khi nói chuyện điện thoại xong, Chung Lăng mới sực nhớ ra suýt thì lại mắc bẫy Hạ Dương. Cô bình thản rót hai cốc sữa đặt lên tràng kỷ, sau khi Hạ Dương đi ra, cô liền đưa một cốc cho anh.
“Vợ anh chu đáo quá.” Ánh mắt Hạ Dương sáng ngời.
“Vâng, thế cô bé đó là ai vậy?”
Hạ Dương sặc sữa ho sặc sụa.
Chung Lăng liền vỗ lưng cho anh: “Em có uống tranh của anh đâu mà anh phải vội thế”.
Hạ Dương bị cô chặn họng không nói được câu nào, hồi lâu mới hỏi: “Sao em vẫn còn nhớ chuyện này hả?”
“Vâng, cô bé đó là ai vậy?” Không đạt mục đích, Chung Lăng quyết không bỏ cuộc.
“Phì”, lần này Hạ Dương đã phun thẳng ngụm sữa trong miệng ra ngoài.
Chung Lăng bình thản nói: “Lát nữa lau nhà đó nhé”.
“No vấn đề.”
“Vâng, thế cô bé đó là ai vậy?”
Đột nhiên Hạ Dương cười lớn, ấn đầu Chung Lăng vào lòng: “Vợ ơi, vợ đang ghen đó”. Giọng rất quả quyết, Chung Lăng cũng thẳng thắn gật đầu.
“Thôi thôi.” Hạ Dương giơ tay xin hàng. “Sợ em rồi, để anh khai hết.”
“Thế còn tàm tạm.”
Hạ Dương vuốt nhẹ mái tóc cô: “Là bà chủ bên đầu tư của cậu em vàng của em, dạo này khá thân mật với Chung Khải nên Giai Viện hơi ấm ức”.
“Thế thì liên quan gì đến anh?” Chung Lăng ngẩng đẩu lên, lại bị anh ấn xuống.
“Giai Viện muốn giới thiệu cho anh…”
“Nếu cô ta mà chấm anh thì Giai Viện có thể kê cao gổi ngủ yên đúng không?” Chung Lăng gầm lên, thảo nào lần đầu tiên nghe thấy tên Lâm Giai Viện cô đã không có thiện cảm với con bé đó, đúng là rất có con mắt nhìn người.
“Giai Viện không biết mối quan hệ của hai đứa mình..
“Hứ hứ.”
Ánh mắt Hạ Dương lộ rõ vẻ thích thú: “Nhìn vẻ ghen tuông của em rất đáng yêu”.
Chung Lăng cười lườm Hạ Dương: “Anh có dám khẳng định là hôm nay anh không ghen không?”
Mặt Hạ Dương thoắt đỏ bừng.
“Hạ Dương, em cảnh cáo anh, lần sau em không muốn nhìn thấy các loại bà chủ, nữ doanh nhân, nữ đại gia gì gì nữa đâu nhé.” Ý cười như có như không hiện trên môi Chung Lăng.
“Tuân lệnh, anh chỉ có một nhà lãnh đạo thôi.” vẻ mặt Hạ Dương rất nghiêm túc. Sau đó anh lại cúi đầu xuống đặt một nụ hôn cuồng nhiệt trên môi cô.
Trong giây phút ngất ngây ấy, Chung Lăng nghe thấy Hạ Dương thì thầm: “Chắc chắn anh sẽ thẳng thắn với em, mong rằng em cũng như thế với anh”.
Chung Lăng khụt khịt, trịnh trọng gật đầu.
Mấy ngày sau, trong lúc họp thì Chung Lăng nhận được điện thoại của ba cô, cô bấm nút tắt, điện thoại lại đổ chuông, cô lại bấm nút tắt, lại đổ chuông, cuối cùng cô đành phải tắt máy, nghĩ bụng lát nữa sẽ ăn một trận mắng là cái chắc.
Vừa quay về đến phòng làm việc, việc đầu tiên là gọi điện thoại cho ba, nhung ông Chung vẫn chưa hết bực mình: “Mày bây giờ giỏi lắm rồi, điện thoại của ba mà không chịu nghe\'\'.
Cô bình thản đáp: “Vừa nãy con họp mà ba”.
“Ba không so đo chuyện đó, mày thử xem xem bao lâu rồi không về nhà, bao lâu rồi không gọi cho nhà cú điện thoại?” Ông Chung hầm hầm quát.
Khóe miệng Chung Lăng giật giật: “Con rất bận ba ạ”.
Ông Chung quặc lại với vẻ rất không vui: “Bận đến mức không có thời gian gọi cuộc điện thoại?


Polly po-cket