Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2377 lượt.
ó ngọn lửa đang được đốt lên trong lòng.
Anh quàng tay ôm cô, khẽ nói: “Tại sao đến giờ cũng không hỏi có phải anh từng yêu Đỗ Lối, không hỏi có phải anh đùa bỡn em?”.
Cô giơ tay vuốt ve mặt anh, thở dài: “Em cũng không biết, cảm thấy không cần hỏi”. Cô khẽ cười: “Ở bên anh rất vui”.
Hứa Dực Trung siết chặt cô. Nghiêu Vũ dễ chịu, dần dần ngủ thiếp. Có anh, dù ngủ bên đống lửa, trong lều, hay trên xe, cô đều rất yên tâm.
Sáng sớm tỉnh dậy, đống lửa vẫn cháy, ánh mắt trời tỏa xuống khu rừng, tỏa trên màn sương mỏng long lanh, đẹp đến hư ảo. Cô ngẩng đầu, lại nhìn thấy một chiếc lá đỏ, chỉ có một chiếc mọc ở đầu cành.
Không biết Hứa Dực Trung đi đâu, cô đi đến, nhảy lên hái chiếc lá. Nhảy mấy lần không hái được, đang ngẩng lên ngắm nghía, định trèo. Tiếng cười của Hứa Dực Trung vang lên từ phía sau: “Không ngờ em nghịch thế!”.
Nghiêu Vũ ngoái đầu, anh mỉm cười bước đến, vừa nhảy lên là hái được chiếc lá: “Có lấy không?”.
“Ôi! Sâu kìa!”.
Hứa Dực Trung ngơ ngác, Nghiêu Vũ đã cướp được chiếc lá, tinh nghịch vẫy trước mặt anh: “Của em rồi, anh muốn không?”.
Hứa Dực Trung cười, ôm cô, thầm thì: “Anh chỉ muốn em…”.
Nghiêu Vũ cười thật ngọt, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ.
Sao không rơi lệ
Đồng Tư Thành cứ nhìn Nghiêu Vũ như vậy, toàn thân anh tỏa ra khí lạnh và nỗi thất vọng khôn cùng. Nghiêu Vũ vẫn ngồi yên, cô biết mỗi lời nói của mình là một lưỡi dao đâm vào lòng anh, nhưng không nói sẽ càng đau khổ. Cô giữ thẳng lưng, nhìn anh bằng ánh mắt chân thành nhất.
Đồng Tư Thành đi vào thang máy, cúi nhìn túi bánh quẩy và sữa đậu nành trong tay, anh quả là người đàn ông đảm đang, sáng sớm đã mua bữa sáng, đến gõ cửa phòng cô với nụ cười trên môi, nhưng lòng ngấm ngầm đau, anh lờ mờ nhận ra, những ngày như thế không còn nhiều nữa.
Bước vào phòng, phát hiện trên giường là ba lô leo núi, quần áo chưa thu xếp, niềm vui của anh trên đường đến đây như chiếc lá mùa thu bị vứt khỏi cành, bay lơ lửng, bị gió cuốn mang đi rất xa. Anh lặng lẽ để đồ ăn xuống bàn, rót cho Nghiêu Vũ bát sữa đậu nành, hỏi cô: “Nghiêu Nghiêu, khi nào em đi? Đến thị trấn cổ thành phố B phải không?”.
Nghiêu Vũ vừa uống sữa đậu nành vừa nói: “Vâng, chiều nay em đi. Xin lỗi, Tư Thành, tối nay em không thể đến gặp mẹ anh”.
“Hôm đó ở nhà hàng, có cả Đỗ Lối và bố cô ấy, em một mực muốn bỏ đi, là vì không muốn nhìn anh ta và Đỗ Lối bên nhau, đúng chứ?”. Xâu chuỗi tất cả mọi việc, Đồng Tư Thành càng nói càng gay gắt: “Thực ra trên phố Bát Giác ở Lhasa, lúc kéo em đi, anh đã nhìn thấy Hứa Dực Trung… cuối cùng em không vùng khỏi tay anh chạy đến với anh ta, anh đã rất vui, anh và anh ta cùng đi một chuyến bay đến Lhasa… khi nhìn thấy em, anh đã tạ ơn trời, cho anh tìm thấy em trước… nhưng không đủ, tất cả những cái đó không đủ, mọi bất thường của em đều vì anh ta…”.
Tinh thần anh suy sụp, có thứ gì lóng lánh trong mắt anh cô không hiểu được. Nghiêu Vũ cúi đầu lấy hết can đảm nói: “Xin lỗi, Tư Thành… em thích anh ấy”.
“Nghiêu Nghiêu!”. Đồng Tư Thành nói như rên. Anh không thể tin, dù chính cô thừa nhận. Anh chưa từng nghĩ Nghiêu Vũ sẽ không yêu anh. Cô gái nhỏ năm xưa lúc nào cũng nũng nịu bám lấy anh, trái tim đã không thuộc về anh nữa. Ngực như bị giáng một nhát búa mạnh, thần trí bỗng chốc tan tác.
Không khí trong phòng như đông đặc, hai người nhìn thẳng mắt nhau, trong đồng tử mỗi người đều có ngọn lửa đang cháy. Ngọn lửa trong mắt cô cháy vì người đàn ông khác! Thực ra anh đã biết từ lâu, không phải sao? Tại sao vẫn mù quáng ảo tưởng?
Sắc mặt anh mỗi lúc một tăm tối, nhìn cô không chớp. Vẻ mặt kiên định, lòng can đảm của cô, tất cả vì người đàn ông khác, anh đều nhìn thấy hết, chúng như từng nhát dao cứa vào lòng anh.
Anh ấy đã biết, Nghiêu Vũ nghĩ, vậy thì nên nói thẳng ra, thẳng thắn như lời Tuệ An, khi cần dứt nếu không dứt sẽ rất phiền! Cô nhìn vào mắt Đồng Tư Thành, can đảm cất lời dưới sức nóng của ngọn lửa đó: “Tư Thành, anh rất tốt với em, em biết, không phải em vẫn hận cuộc chia tay ngày nào… nhưng sau khi anh trở về, chúng ta ở bên nhau, em… em không thể nào tìm lại cảm giác ngày xưa”.
Đồng Tư Thành hít một hơi dài, ngọn lửa trong đồng tử đã tắt, mặt anh lặng trầm như nước: “Nghiêu Nghiêu, em tiếp xúc với một người mới, chắc chắn có cảm giác mới mẻ, em có chắc em thích anh ta? Không phải chỉ là cảm giác nhất thời? Xưa nay trong tình cảm em luôn rất ngây thơ…”.
“Không phải!”. Nghiêu Vũ vội nói, chăm chú nhìn anh, khuôn mặt anh quen thuộc như vậy, ánh mắt anh không khác ngày xưa, cô cắn môi, quả quyết, “Ngày xưa mỗi khi bên nhau, em đều rất vui, em chỉ muốn từng phút ở bên anh, có bao nhiêu chuyện không nói hết, nói gì cũng không quan trọng, em có thể nhìn anh làm việc suốt hai giờ không chán, không mệt… em hiểu, em biết anh đã cố gắng rất nhiều. Anh đưa em về xưởng in của trường, anh đến Lhasa tìm em, anh chiều chuộng em… em cảm động, em thậm chí cảm thấy cứ ở bên nhau như vậy cũng rất ổn… nhưng, Tư Thành, bây giờ