XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342111

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2111 lượt.

n Nghiêu Vũ đang ngủ, bỗng nhớ vầng trăng đêm ở Lhasa.
Buổi tối hôm nhìn thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành, anh một mình đứng trên ban công khách sạn, ngơ ngẩn ngắm trăng. Nghiêu Vũ chưa từng hỏi anh đến Lhasa chưa, nhưng anh cảm giác cô biết. Dường như Nghiêu Vũ biết rất nhiều, nhưng chưa bao giờ hỏi anh. Có phải tính cách cô như vậy? Việc gì cũng biết, xem ra có vẻ không bận tâm, thực ra đều để trong lòng?
“Hứa Dực Trung!”. Nghiêu Vũ tỉnh ngủ, gọi.
Hứa Dực Trung bỏ cuốn từ điển xuống, thấy mắt Nghiêu Vũ sau khi ngủ dậy vẫn sưng đỏ, anh lại xót xa: “Đầu lợn, xấu quá, đợi đấy!” Hứa Dực Trung vào bếp, trong tủ lạnh không thấy có đá, liền lấy một quả trứng gà chườm mắt cho cô. “Như thế này chỗ sưng sẽ rút nhanh”.
“Dám chê em xấu? Người xinh sao anh không chọn?”.
“Ai nói thế, anh nói xấu, thật ra anh thích kiểu xấu này”.
“Vậy cứ để nó sưng”. Nghiêu Vũ giở tính trẻ con.
Hứa Dực Trung cười: “Được, cứ để nó sưng, nếu em không bận tâm, mình ra ngoài ăn, nếu em sợ xấu thì ăn ở nhà!”.
Nghiêu Vũ nhảy xuống giường, vào phòng tắm soi gương, hét to: “Em ăn ở nhà, anh nấu đi!”.
Hứa Dực Trung lắc đầu, ai nói các cô gái không thích đẹp! Anh vào bếp, mở tủ lạnh, nói vọng ra: “Chỉ có thể rang cơm với trứng, có ăn không?”.
“Ăn!”. Nghiêu Vũ vừa nói, chạy vào bếp, tròn mắt nhìn anh: “Anh biết làm à?”.
“Đương nhiên!”. Hứa Dực Trung bắt đầu thao tác một cách thành thạo, “Tưởng anh là công tử bột chắc? Từ nhỏ anh đã biết nấu ăn. Không tin em cứ hỏi Sơn Tử!”.
“Tiếp tục! Anh còn ưu điểm gì nữa?”.
“Nhiều, kể không hết! Cứ nói yêu cầu của em đi, cái gì anh cũng làm được!”.
“Tốt, anh có thể làm cho trứng rán thành vị cá không?”.
Hứa Dực Trung hơi run tay, bỏ chiếc bát xuống, kéo Nghiêu Vũ lại, hôn thật mạnh: “Có cần anh trổ tài hất trứng trên chảo không?”.
“Ối!”. Nghiêu Vũ bật cười.
“Chà, cuối cùng em đã cười, lúc mới đến thấy em khóc ghê quá, anh còn tưởng em sắp hối hận”. Hứa Dực Trung thở phào.
Nghiêu Vũ nhảy lên người anh, tay ôm cổ, hai chân quắp chặt eo, giống như con sóc leo cây.
Kề trán vào trán anh, khẽ nói: “Em biết em thích gì ở anh rồi, em thích anh lúc nào cũng có thể chọc cho em cười!”.
“Ờ, anh cũng biết anh thích gì ở em rồi, thích cái tình dễ cười của em!”. Hứa Dực Trung nói xong, cùng cười phá lên.
Yêu, đau khổ, trong cuộc đời sẽ trải qua những trải nghiệm như thế, tốt nhất nắm lấy hiện tại, trân trọng tất cả những gì đã có. Chiếc lá rơi trên đường kia, cuối cùng đã hoàn thành chu trình tự nhiên của nó từ lúc nảy lộc, lớn lên trưởng thành đến khi viên mãn rụng xuống. Sang năm, trên đầu cành lại nảy lộc xanh mới. Vòng tuần hoàn cứ thế tiếp diễn không ngừng.
Ăn cơm xong, Hứa Dực Trung tiễn Nghiêu Vũ ra bến xe đi thị trấn cổ thành phố B, đến nơi lại lưu luyến không muốn xa: “Hay là anh đưa em đi”.
“Không, em sẽ chụp ảnh mang về, em quá quen thuộc nơi đó, nhiều nhất hai ngày sẽ về”.
Hứa Dực Trung không biết vì sao anh quyến luyến Nghiêu Vũ như vậy. Đứng nhìn mãi cho đến khi chiếc xe khách khuất hẳn.






Đông về thương cỏ úa
Niềm vui của mẹ, nụ cười của bố, sự tán thưởng của họ hàng… tất cả khiến Thiên Trần lầm tưởng, không có tình yêu, cuộc sống vẫn thoải mái.
Thành phố A dự định xây một kiến trúc biểu tượng cao hơn một trăm mét, mô hình thiết kế sẽ ra mắt công chúng trong cuộc họp báo hôm nay. Thiên Trần đi phỏng vấn, bất ngờ phát hiện Viện trưởng Viện thiết kế, Trương Lão cũng có mặt, liền đi đến chào. Trương Lão là kiến trúc sư thiết kế kiến trúc biểu tượng đó, là bạn thân của bố mẹ Thiên Trần, có thể nói ông chứng kiến Thiên Trần lớn lên.
Thiên Trần phỏng vấn làm ông rất vui, mới được hai câu, ông đã gọi: “A Dương! Đến đây!”.
Thiên Trần giật mình, đưa mắt nhìn ra, một chàng trẻ tuổi mặt sáng sủa rất bảnh trai đi đến: “Chào thầy!”.
Lâm Hoài Dương ngạc nhiên: “Chuyện này cũng cần hỏi sao?”.
“Ha ha, đúng thế, nếu anh quá trẻ, đây cũng là thông tin thú vị, tôi có thể viết bài về quá trình trưởng thành của một tiến sĩ trẻ”.
Lâm Hoài Dương chau mày, nghiêng đầu, nói nhỏ: “Hai bảy”.
Mắt Thiên Trần lộ vẻ ngạc nhiên, mới hai bảy tuổi, hơn cô hai tuổi đã có thành tích như thế, thật quá xuất sắc.
Bộ dạng đó của cô, rất đáng yêu trong mắt Lâm Hoài Dương. Anh ta cười hỏi: “Còn gì nữa không?”.
“Không, cảm ơn!”. Thiên Trần lịch sự chào, rồi quay đi.
Một tuần sau cuộc họp báo trên, mẹ Thiên Trần lại muốn cô đi gặp một người, bà ca ngợi người này lên tận mây xanh, còn với vẻ bí hiểm tiết lộ, người đó rất thích cô.
Thiên Trần không nói gì, cũng không có cảm giác gì, thầm nghĩ rồi sẽ như mấy lần trước, cùng ăn với nhau bữa cơm là hết. Đến khi Lâm Hoài Dương xuất hiện, cô mới tròn mắt kinh ngạc.
“Giáo sư Trương giới thiệu, thế nào, ngạc nhiên lắm hả?”. Lâm Hoài Dương nhẹ nhàng nói.
Thiên Trần đỏ mặt, không thể ngờ nhân vật đó lại là anh ta. Ăn cơm xong, các vị trưởng bối ý tứ ra về, để dành thời gian cho hai trẻ. Trước đây Thiên Trần luôn kiếm cớ rút lui,