The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Mưa Nhỏ Hồng Trần

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.

i ngặt nghẽo, má đỏ bừng bừng, mắt liếc đảo tìm cách thoát thân.
Miệng Hứa Dực Trung khẽ nhếch tủm tỉm: “Mắt đảo ghê thế, lại nghĩ ra trò gì phải không? Chưa cười đủ, còn chưa nghĩ ra hả?”.
Tay anh lại cù tiếp vào eo cô. Nghiêu Vũ không chịu được, đành cầu cứu: “Mình thương lượng nào, thế này em chết mất!”.
“Có thế đã không chịu được? Em đi nửa năm không thèm nói một câu, anh khó chịu thế nào? Ai sai?”.
“Em sai!”. Nghiêu Vũ nói ngay, nhưng miệng lại lẩm bẩm: “Tại anh ép em, không tính!”.
Hứa Dực Trung bó tay, như thế vẫn cố cãi, đành dịu giọng: “Nhớ anh không?”.
“Không!”.
Đương nhiên anh không hài lòng, lại cù thật mạnh. Nghiêu Vũ hét to: “Nhớ! Nhớ thật!”.
Hứa Dực Trung cười thỏa mãn. Âu yếm hôn má cô: “Tiểu Vũ, lấy anh nhé? Năm nay đi”.
“Không được. Em còn định đi hết một trăm thị trấn cổ trong hai năm. Xong rồi sẽ tính”.
“Vậy em phải hứa, sau này dù có chuyện gì cũng không được trốn mất?”.
Nghiêu Vũ cười: “Người đã là của anh rồi còn đòi hỏi gì nữa”.
Hứa Dực Trung lắc đầu: “Nhất định phải từ hai phía. Nếu anh cũng như em, bị đuổi khỏi cửa là đi luôn, em sẽ thế nào? Sao không nghĩ cho anh?”.
“Xin lỗi! Em tưởng anh giận, không thèm bận tâm đến em nữa, cho nên…”.
“Cho nên đi biệt nửa năm?”. Hứa Dực Trung cao giọng.
Nghiêu Vũ vuốt ve mặt anh, trêu: “Đừng giận nữa mà, em đã về rồi thôi”.
“Về cũng không đi tìm anh?”.
“Nếu nửa năm, xa nhau anh không thích em nữa, em tìm anh làm gì?”.
“Em không thể chủ động một chút sao?”.
Mắt Nghiêu Vũ lúng liếng liếc đảo: “Em còn phải chủ động thế nào?”.
Hứa Dực Trung ngẩn ra, cười ha hả: “Tiểu Vũ, từ nay việc gì cũng phải nghĩ cho anh, biết chưa? Anh cũng có lỗi, không nên gan lì cả tuần không tìm em, phụ nữ cần được cưng chiều mà”.
Anh đúng là rất tốt. Nghiêu Vũ biết, tính cô quá bướng. Nép vào anh, khẽ nói: “Thực ra chỉ đối với anh mới như vậy. Em cũng không muốn giận anh. Hứa Dực Trung, anh nghe rồi đấy, em chưa bao giờ giận dỗi với Đồng Tư Thành như vậy…”.
Nghiêu Vũ không nói tiếp được nữa, anh đã hiểu ý cô, vội vàng cúi xuống dùng môi vít chặt môi cô, chặn lại lời nói. Anh đã hiểu hết, không cần cô giải thích.






Ai đo được lòng người
Mọi người vừa đi, Nghiêu Vũ cũng rời khỏi quán trà. Đầu rối như tơ, tiếp tục đi dọc theo con phố vừa rồi nhìn thấy Trương Lâm Sơn và Đỗ Lối ăn tối với nhau, hi vọng không có chuyện gì, chỉ là mình quá nhạy cảm. Tuy nhiên, trực giác bảo, chuyện không đơn giản như vậy. Thậm chí cô còn cảm thấy một thoáng e ngại trong mắt Hứa Dực Trung.
Sau tuần trăng mật trở về Thiên Trần hẹn gặp Nghiêu Vũ và Tuệ An, địa điểm vẫn là quán trà Lương Mộc Duyên.
Thiên Trần gầy đi. Cô cũng không hiểu tại sao lại chọn quán trà bên ngoài trường đại học của họ. Hẹn lúc năm giờ, ba giờ cô đã đến, vẫn ngồi ở chiếc bàn lần đầu ba người gặp lại.
Hai năm rưỡi vụt trôi.
Anh rất tốt với cô. Hai gia đình đều vui vẻ. Khi cả nhà quây quần, Thiên Trần cảm thấy mình như người thừa. Họ không cần cô tham dự, chỉ cần thân phận của cô, con gái giáo sư Đào. cảm xúc của cô thế nào không quan trọng.
Như vậy cũng đúng ý cô, tâm thần bất an, cô không nghĩ đến Tiêu Dương hoặc bất cứ chuyện gì. Chỉ như con ốc sên thu mình trong vỏ, nằm co trong thế giới của mình, trong đó có trái tim tươi trẻ của cô, ước mơ, tình yêu, nỗi nhớ và khổ đau. Cô mở to đôi mắt nước mùa thu nhìn bố mẹ, Lâm Hoài Dương, họ hàng, bạn bè, thỉnh thoảng còn gật đầu mỉm cười. Nhưng không ai biết, lòng cô cách họ rất xa, rất xa…
Cái họ cần, thì cho họ.
Đi trăng mật trở về, mẹ cô vui vẻ cầm tay hỏi han đủ điều. Thiên Trần thủng thẳng đáp: “Chẳng phải mẹ muốn tốt cho con? Lấy anh ấy là con sẽ hạnh phúc vui vẻ, mẹ còn hỏi gì nữa? Đúng ý mẹ mà!”.
Cô không muốn về nhà nữa, sau khi cưới, chồng cô nhắc thì về. Anh không nhắc cô cũng thôi.
Mới được bao lâu? Mới cưới hai tháng. Thiên Trần đã cảm thấy mình già, tim như đã chết. Hôn nhân mới hai tháng ngắn ngủi, cô đã cảm giác nhìn thấu đến cuối đời.
Giữa hai người nhanh chóng hình thành quy luật.
Buổi sáng một hộp sữa, một cái bánh mì hoặc bánh bao mua từ hôm trước, hôm sau cho vào lò vi sóng làm nóng lại. Bữa trưa mỗi người tự ăn ở cơ quan. Buổi tối Thiên Trần thường không về đúng giờ, quá bữa thì ăn bên ngoài, về đúng giờ thì gọi cho Lâm Hoài Dương, cùng đi ăn sau đó về nhà, hai người đều lên mạng.
Đó chính là hôn nhân, là gia đình?
“Thiên Trần!”.
Cô quay lại, Tuệ An váy áo thướt tha đi đến. Thiên Trần sực nhớ Tuệ An lúc gặp lại hai năm trước. Dường như hình hài Tuệ An thay đổi trong chớp mắt, xinh đẹp chín chắn hơn, vẻ trầm tĩnh thiếu phụ thay thế cho dáng nhút nhát thỏ non.
“Trăng mật thế nào? Anh chàng của cậu đẹp trai thật! Hai người rất xứng đôi”. Tuệ An vô tư khen Lâm Hoài Dương.
Thiên Trần chợt nhớ ngày trước cô và Nghiêu Vũ cũng khen Trương Lâm Sơn, cô thử thăm dò: “Chưa bằng Trương Lâm Sơn! Anh ấy đối với cậu không chê vào đâu được”.
Nhận ra một thoáng buồn trong mắt và nụ cười k